Dệt Ngân Hà Cho Em full

Chương 52: Đến gây chuyện?

/465
Trước Tiếp
“Hoặc là, Vương Tuyết Nha đã nói dối.”

“Hoặc là, người kia đã luyện tập từ trước.”

Trì Nguyệt và Thiệu Chi Hành đang phân tích tình hình.

Sau khi nghĩ một lúc, cô lại lắc đầu: “Tuy nhiên, từ lời Tiểu Ô Nha thì đây là một việc xảy ra ngẫu nhiên, hành động đẩy người của đối phương cũng là hành động nhất thời...”

Thiệu Chi Hành: “Nếu đúng như vậy thì sẽ rất khó để hiểu rõ tình hình. Nếu chỉ dựa vào những phân tích kỹ thuật đó sẽ không thể buộc tội ai, điều duy nhất chúng ta có thể làm... chỉ là tìm tổ chương trình mà thôi.

Nhưng điều này không có lợi cho cô Vương.”

Dù sao thì Vương Tuyết Nha vẫn còn phải tiếp tục dự thi. Bây giờ tổ chương trình đã nhượng bộ, bọn họ còn ép buộc nữa sẽ là quá đáng.

Trì Nguyệt gật đầu: “Trừ khi có tư liệu video, nếu không thật sự rất khó.”

“Cô chờ một lát.” Lúc này điện thoại của Thiệu Chi Hành vang lên, anh mỉm cười liếc nhìn Trì Nguyệt, nghe máy nói vài câu, trên mặt đột nhiên xuất hiện nụ cười: “Được, tôi gửi định vị cho cậu. Được, được, chờ cậu

đó.”

Sao thế:

Trì Nguyệt nhìn anh.

Thiệu Chi Hành đặt điện thoại xuống: “Xuất hiện bước ngoặt mới.”

Trì Nguyệt: “Hả?”

Thiệu Chi Hành: “Tôi có một người đồng hương làm quay phim trong tổ chương trình Trời Sao. Tôi từng hỏi rồi, hôm đó cậu ấy cũng có mặt ở hiện trường, tôi đã hẹn cậu ấy đi ra ăn cơm, lát nữa gặp mặt nói chuyện.”

Trì Nguyệt suy nghĩ: “... Đồng hương?”

Quen biết nhiều năm như vậy, Thiệu Chi Hành đã biết vài điều về Trì Nguyệt.

Trì Nguyệt luôn đề phòng tất cả mọi người, dưới vẻ ngoài mạnh mẽ lại là một trái tim nhạy cảm không có cảm giác an toàn.

“Yên tâm đi, mấy năm trước quen biết trong một hoạt động. Là một người khá tốt, đợi lát nữa cô gặp sẽ biết.” Nói đến đây, Thiệu Chi Hành khẽ mỉm cười: “Tôi giới thiệu hai người với nhau. Sau này cũng coi như cô có

người quen ở tổ chương trình, dù sao cũng có thể quan tâm đôi chút.”

Trì Nguyệt trợn tròn mắt, trong vở kịch cung đấu này, dù chỉ có một tiểu thái giám hiểu rõ mọi chuyện cũng có thể chiếm thêm ưu thế.

Không phải quen biết một thợ quay phim trong tổ chương trình cũng là chuyện tốt sao?

“Được. Vậy cảm ơn, anh Thiệu!” Cô nâng cốc: “Tôi sẽ nhớ kỹ còn nợ ân tình của anh.”

“Ha ha! Đây là vinh dự của tôi!”

-

Trong nhà hàng Trung.

Các thí sinh vừa ăn cơm được một nửa, Kiều Đông Dương đã đến.

Mấy người phụ trách tổ chương trình mỉm cười, mời anh đi vào, lại nhường vị trí chính giữa cho anh...

Thế nhưng Kiều Đông Dương lại không ngồi xuống chiếc ghế đã được kéo ra.

Bầu không khí ồn ào vui vẻ vừa rồi bị thái độ lạnh nhạt của anh quét sạch, lập tức trở nên lặng thinh.

“Tôi chỉ nói hai câu thôi.”

Kiều Đông Dương nhìn tất cả mọi người.

“Việc xảy ra ở tổ chương trình đang kéo dài trên mạng. Chuyện này đã ảnh hưởng cực kỳ tồi tệ đến Người Đi Dưới Trời Sao, đến công ty của chúng tôi và tất cả các cô nữa.”

Dừng lại một lát, ánh mắt anh dần trở nên lạnh lùng, nhưng khóe môi lại đang nở nụ cười.

“Tôi chắc chắn trong số các cô có người biết chuyện, chỉ vì lý do nào đó mới không tiện nói ra, hoặc là không muốn nói ra. Bây giờ tôi cho mọi người thời gian một buổi tối để cân nhắc. Nếu sáng mai vẫn không có ai

đứng ra, có lẽ tôi sẽ lựa chọn báo án, để cơ quan công an đến xử lý.”

Trong nhà hàng yên tĩnh không một tiếng động, vô số ánh mắt đều nhìn về phía anh.

Dường như Kiều Đông Dương không nhìn thấy những ánh mắt mong chờ kia, anh gật đầu với mấy người phụ trách rồi sải bước đi ra ngoài.

Ở đó đang có rất nhiều người nhưng một ai nói chuyện khiển tiếng bước chân rời đi của anh vô cùng nặng nề, mỗi bước như một lưỡi đao sắc bén cắm vào lòng mọi người.

“Đúng rồi...” Kiều Đông Dương đột nhiên ngoảnh lại, lạnh lùng nhìn tất cả: “Khoa học kỹ thuật Đông Dương vừa ra mắt máy nói dối, ngày mai sẽ được vận chuyển đến Cát Khâu.”

Anh rời đi, để lại một chiếc máy phát hiện nói dối trong truyền thuyết...

Giữa tháng mười, buổi đêm ở Cát Khâu đã rất lạnh lẽo.

Lều vải bị cơn gió điên cuồng thổi vang lên lạch cạch, Vương Tuyết Nha che lỗ tại vùi đầu vào trong chăn.

“Bên ngoài có tiếng gì vậy! Sợ quá, cứ như có người đang gõ cửa vậy.”

“Không phải giống như...” Trì Nguyệt chậm rãi đứng lên: “Đúng là có người đang gõ cửa.”

Trì Nguyệt mở cửa lều vải, vừa nhìn một cái đã ngơ ngác.

Một người đàn ông đứng thẳng tắp trong cơn gió lạnh lẽo, trên cơ thể cao lớn của anh là chiếc áo khoác màu đen. Dáng vẻ phóng khoáng này hơi giống với vẻ đẹp trai và bá đạo của lão đại Bến Thượng Hải, có điều về

mặt của anh lạnh lẽo cứng rắn, có vẻ như... đến gây chuyện?
Trước Tiếp
21 ngày vip trở lên không còn quảng cáo!
Truy cập webtruyenvip.com
Đang nhập để bình luận
Camy NgoAd duyệt thẻ giúp mình nhé - sent 2022-07-06 16:24:29
cherissa_candyad duyệt thẻ cho mình đi ạ - sent 2022-05-31 19:04:17
ngocanh2642910uầy kết HE không vậy m.n? - sent 2022-02-20 22:16:31
huyenhuyen42hụt hãng nhỉ. mỗi người 1 nơi, bé thứ2 k thấy nhắc thêm lần nào nữa. hazzz - sent 2022-01-31 00:35:40
mchau14Huhu vậy là hết thật r hả mng? :(((( - sent 2022-01-26 08:14:26
Dùng phím WASD/mũi tên để sang chương