Gặp Anh Vào Ngày Tươi Đẹp Nhất full

Chương 16: Sự bắt đầu của một bát mì lạnh

/306
Trước Tiếp
Sau khi hai người ăn xong, Lâm Nhiên vừa móc ví ra khỏi cặp thì Giang Tử Phong liền giành trả tiền trước.

“Ơ, không phải bảo tôi mời à?” Lâm Nhiền ngượng ngùng cất ví.

Giang Tử Phong nhìn cô cười: “Cậu chủ trì, tôi chủ chi.”

Lâm Nhiên thấy Giang Tử Phong nói bằng vẻ mặt không có gì khó chịu thì vui vẻ vô cùng, đã mời khách lại tiết kiệm được tiền, ai chả vui.

Cô vội vàng giơ hai ngón tay cái với Giang Tử Phong, “Tôi khen cậu gấp đôi.”

Giang Tử Phong cười hớn hở.

Nhìn nụ cười này của cậu, Lâm Nhiên nghĩ bụng về sau vẫn nên mua thứ gì đó cảm ơn người ta, chuyện này không vội, có cơ hội lại nói sau.

Ăn lẩu xong trong người hai người đều nóng bừng, họ quyết định không bắt xe nữa mà đi bộ dọc đường đá công viên về nhà, coi như tiêu cơm.

Lâm Nhiên nhàm chán đá hòn sỏi bên đường, hòn sỏi lăn đến một chỗ, cô lại đi theo đá tiếp. Giang Tử Phong vẫn lười nhác đút tay vào túi, những ánh mắt thì luôn nhìn chăm chú vào cô.

Trên đường về nhà, Lâm Nhiên tinh mắt trông thấy một quán ăn vặt ven đường bày một dụng cụ inox to bự, bên ngoài dựng tấm biển viết hai chữ to “Mì lạnh”.

Vừa ăn lẩu cay nóng hết cả bụng, Lâm Nhiên nhìn thấy mì lạnh thì lại thèm, cô hỏi Giang Tử Phong có ăn không.

Giang Tử Phong không thích mấy món ăn vặt ven đường này cho lắm nên từ chối ngay, cậu còn nghiêm trang nói Lâm Nhiên không nên ăn nhiều mấy thứ này, không vệ sinh chút nào.

Lâm Nhiên lơ đễnh cười nói: “Tôi ăn từ bé đến giờ có sao đâu, ai để ý nhiều như vậy.”

Nói xong, cô tung tăng chạy đến mua hai bát mì lạnh.

Nhìn thấy nụ cười đáng yêu của Lâm Nhiên, giờ lại là đêm khuya sắp dọn hàng, ông chủ dứt khoát cho hai người hết số mì lạnh còn lại, số lượng gần như gấp đôi bình thường.

“Woa, chú tốt bụng quá.”

Lâm Nhiên cười nhận mì lạnh, không quên khen ông chủ một câu.

Ông chủ cười đáp, “Sau này cháu nhớ thường xuyên đến ăn ở quán chú, chú hứa lần nào cũng sẽ cho cháu thật nhiều.”

“Vâng, vâng, vậy sau này cháu chỉ mua chỗ chú thôi.”

Lâm Nhiên vừa bưng mì lạnh vừa luôn miệng đồng ý, quay lại đưa cho Giang Tử Phong một bát.

Cậu khó xử nhìn cái bát nặng trĩu đầy mì đặc quánh, thật sự không biết đưa lên miệng kiểu gì.

Mẹ Giang Tử Phong, bà Trình Khê là một bác sĩ, bà thường dặn cậu ít ăn mấy đồ bên ngoài, nên ngoại trừ bữa chính ra thì cậu rất ít khi ăn mấy thứ quà vặt linh tinh, hiện tại cậu không biết cách để ăn mì lạnh.

Lâm Nhiên dùng thìa xúc liên tục mấy miếng mì lạnh mới coi như đã thèm.

Khi cô ngẩng đầu lên, thấy bát mì lạnh trong tay Giang Tử Phong còn chưa được trộn lên, vẫn còn đầy ắp.

“Này, sao cậu không ăn đi?” Lâm Nhiên khó hiểu hỏi cậu.

“Tôi không biết ăn.” Giang Tử Phong thành thật đáp.

Nghe được câu trả lời của cậu, Lâm Nhiên không nhịn được mà cười ha hả, cô chìa bát mì lạnh của mình đến trước mặt cậu ý bảo cậu cầm lấy.

Đợi Giang Tử Phong cầm xong bát của mình, Lâm Nhiên bèn cầm lấy cái bát còn nguyên trong tay cậu, một tay đỡ bát nhựa, tay còn lại dùng thìa trộn đều theo chiều kim đồng hồ.

Cô vừa trộn mì vừa giải thích: “Cậu dùng thìa trộn đều ở giữa bát như trộn gia vị trong mì khô vậy. Đợi mì lạnh tơi hết ra là ăn được.”

Nói xong, Lâm Nhiên đưa bát nhựa đựng mì lạnh đã được đánh tơi cho Giang Tử Phong.

Giang Tử Phong nhìn bát mì lạnh được đánh tơi ra như thạch rau câu, lẫn trong đó còn có lác đác hoa quế và nho khô, trông rất thanh mát ngon lành. Cậu liền cầm lấy, dùng thìa múc một miếng ăn thử, mát lạnh ngọt ngào, chỉ một miếng thôi đã gần như đánh tan cảm giác khô nóng trong cơ thể.

Thấy cậu ăn xong, Lâm Nhiên với truy hỏi: “Thế nào, thế nào? Ngon không?”

“Tạm được.”

Ngoài miệng thì nói vậy nhưng tay cậu lại liên tục xúc thêm mấy thìa.

Lâm Nhiên nhìn dáng vẻ này của cậu, rõ ràng là thích ăn mà vẫn cứng miệng ra vẻ.

Cô cười tự đắc: “Đồ ăn tôi giới thiệu khá ngon đi, nói thật với cậu. Tôi đã ăn hết những món ngon ở đây rồi, từ Bắc chí Nam, khắp đất Trung Quốc này luôn. Nếu sau này cậu muốn tìm món ngon nào thì cứ hỏi tôi, nhất định tôi sẽ giới thiệu cho cậu chỗ ăn ngon nhất mà đa số mọi người đều không tìm ra.”

Nhìn dáng vẻ tràn đầy tự tin nói mấy lời này của Lâm Nhiên, đúng là như cầu dự đoán, cô quả là người lành nghề.

Nghĩ đến cảnh Lâm Nhiên thòm thèm ăn lẩu thịt dê lúc thi ở trường mình, cậu lại thấy buồn cười, cậu chưa bao giờ thấy cô gái nào thích ăn đến vậy.

Lúc Giang Tử Phong còn đang nghĩ ngợi, Lâm Nhiên đã hai ba miếng ăn hết bát mì lạnh của mình. Khi thấy bát mì trong tay đối phương vẫn còn hơn nữa, cô chỉ muốn xử lý nốt cho cậu.

Lâm Nhiên hỏi cậu, “Cậu có thể ăn nhanh hơn chút không hả? Tôi nhìn mà thấy thèm, vẫn muốn ăn nữa.”

Giang Tử Phong liếc cô, chìa mì lạnh đến rồi nói: “Cậu muốn ăn thì ăn đi, tôi không ngại.”

Lâm Nhiên kinh ngạc vì lời này của đối phương, cô nhìn cậu, thấy cậu không có vẻ gì là đang nói đùa thì vội vàng xua tay từ chối.

“Đừng, đừng, đừng, tôi chỉ thuận miệng nói thế thôi, cậu đừng tưởng thật.”

Cô có thèm đến đâu đi chăng nữa cũng sẽ không tuỳ tiện ăn đồ mà người khác đã đụng vào, cảm thấy hơi kinh kinh.

Giang Tử Phong lạnh nhạt đáp lời, lại bắt đầu ung dung ăn mì lạnh.

Từ đầu đến cuối Lâm Nhiên liên tục nhìn chằm chằm, thấy cậu ăn nửa ngày vẫn chưa xong thì xốn mắt đến mức không nhìn nổi nữa. Cô bảo cậu dừng lại, đứng yên tại chỗ chờ mình.

Lâm Nhiên chạy đến quán mì lạnh mua thêm một bát nữa.

Thấy cô đi tới đi lui trên phố chỉ để mua thêm một bát mì lạnh, Giang Tử Phong há hốc miệng, cạn lời hỏi cô: “Có nhất thiết phải thế không?”

Nếu muốn ăn thì mai lại đến mua, cần gì phải đi đi lại lại.

“Chẳng phải tại cậu ăn chậm quá sao, tôi không chịu nổi cảnh người ta ăn còn tôi thì ngồi nhìn, nên nhất định tôi phải mua thêm một bát.”

Lâm Nhiên nói một cách đường đường chính chính, trước khi cô mở nắp bát nhựa ra ăn còn nhìn Giang Tử Phong cảnh cáo, trang trọng nói: “Lần này cậu phải ăn nhanh lên, nếu tôi ăn xong rồi mà cậu vẫn còn thừa lại, tôi sẽ không đi cùng cậu nữa. Đỡ phải bị đồ ăn ngon của cậu cám dỗ, sợ tối ăn nhiều quá sẽ làm tôi khó tiêu.”

Nhìn cái bụng hơi căng phồng của Lâm Nhiên, Giang Tử Phong không còn lời nào để nói nữa mà chỉ có thể gật đầu.

Khi hai người ra khỏi thang máy, Hứa Tình và Trình Khê đã đợi từ lâu. Thấy hai người về cùng nhau, Hứa Tình vội dò hỏi sao Lâm Nhiên về nhà muộn như vậy.

“Không phải điều này rất bình thường sao? Hôm nay mấy phòng karaoke với sân trượt băng ở Vũ Hán đều đã bị thí sinh thi đại học chiếm hết. Có nhiều người còn sắp xếp hoạt động thâu đêm, chơi đến tận rạng sáng cơ. Con về lúc mười hai giờ đêm còn bình thường chán. Nếu không phải sợ ba mẹ ở nhà lo lắng, con cũng muốn chơi suốt đêm như vậy đó.”
Trước Tiếp
21 ngày vip trở lên không còn quảng cáo!
Truy cập webtruyenvip.com
Đang nhập để bình luận
ngocmy0708B ơi cập nhật lại chức năng tìm kiếm truyện đi b ơi , ko có cái đó ko kiếm đc truyện nào hết - sent 2023-05-19 19:58:58
hienkhangBạn ơi! duyệt thẻ giúp mình với ạ - sent 2023-05-04 07:21:33
Kim Phụng1633967711Truyện drop r hả ad?? S k thấy ra tiếp ạ - sent 2023-02-13 22:35:35
bichtraTruyện ko ra chap nào nữa thế? - sent 2023-01-30 17:33:26
dan123456Bao giờ có chương mới vậy adm? - sent 2023-01-09 12:25:09
Dùng phím WASD/mũi tên để sang chương