Gặp Anh Vào Ngày Tươi Đẹp Nhất full

Chương 31: (2) gặp người quen ở gần cửa hàng thịt nướng

/306
Trước Tiếp
Sau khi lau xong, cậu vô thức nhìn vào tay của Lâm Nhiên, quả nhiên hai tay cô cũng dính một lớp dầu mỡ trơn bóng, ấy vậy mà cô chẳng thèm để ý,

chỉ bận tíu tít cầm mấy loại thịt nướng dồn vào trong miệng, ăn đến bừng bừng khí thế.

Giang Tử Phong muốn đưa khăn giấy cho cô, nhưng suy nghĩ ấy vừa thoáng qua đầu thì đã bị cậu gạt phắt đi, cậu nhìn một đống thức ăn chất cao trên bàn, vị cay nồng và mùi thì là hòa quyện với hương vị nguyên bản của thức ăn cứ quanh quẩn bên mũi không tan, cậu đành che mũi, chống lại mùi hương đáng sợ ấy.

Nhưng dù có làm vậy thì vẫn không thoát khỏi việc ngửi thấy mùi hương chứa đầy hương liệu này.

Nơi bọn họ đang ngồi là quán đồ nướng, thức ăn trên mỗi bàn đều đang bốc khói nghi ngút, mùi thức ăn được nướng ở sau bếp cũng lan tràn khắp phòng, làn khói mờ của thức ăn dần dần dày hơn với tốc độ mà mắt thường có thể thấy được.

Giang Tử Phong nhìn xung quanh, trong lòng hơi bài xích.

Sau khi ăn một mạch vài xiên thịt, Lâm Nhiên thấy Giang Tử Phong vẫn còn nhìn khắp nơi thì cười nói: “Cậu đừng quan sát xem mọi người ăn cái gì nữa, chúng ta có nhiều thức ăn như vậy, chắc chắn sẽ đủ ăn thôi.”

Lâm Nhiên lầm tưởng Giang Tử Phong nhìn quanh để xem người khác ăn món gì, thật ra cô đang từ bụng ta suy ra bụng người, bởi vì cô cũng từng thích xem người khác gọi gì trên bàn ăn, cho nên cô cứ ngỡ Giang Tử Phong cũng giống như mình.

Giang Tử Phong quay đầu nhìn cô, thấy ánh mắt cô trong vắt lấp lánh, giống như đang rất vui vậy, thế là cậu đành nuốt những lời mình muốn nói vào bụng. Cậu cắn miếng thịt dê trong tay theo nguyện vọng của Lâm Nhiên, vị cay tê dại làm cậu không quen, hương liệu trong mấy món ăn này quá nặng, dường như còn có dầu mè nữa.

“Thế nào, thế nào?”

Lâm Nhiên thấy cậu ăn xong thì vội vã hỏi thăm.

“Cũng được.” Giang Tử Phong đáp.

“Đã nói là ngon rồi mà.”

Lâm Nhiên rất thích câu trả lời đúng trọng tâm này của Giang Tử Phong, cứ thế mà dương dương đắc ý, đúng lúc này người phục vụ bưng món chân gà đã nướng xong cho bàn bên cạnh, cô lập tức chỉ vào món đó và hỏi người đối diện, “Thêm hai khay chân gà nữa nhỉ, thấy nướng ngon quá đi, da vừa vàng vừa giòn, vừa nhìn đã biết là ngoài giòn trong mềm rồi.”

Giang Tử Phong không muốn gọi thêm đồ ăn nữa, cậu không từ chối cô thẳng thừng, chỉ nhắc nhở: “Ăn thêm một lát nữa rồi tính, tôi sợ lát nữa cậu ăn không nổi nữa.”

“Nói cũng đúng, hai người chúng ta đầu ăn được nhiều.”

Lâm Nhiên nhìn đống thức ăn cao như núi trên bàn thì cười ngượng, tuy hơi tiếc vì không thể ăn chân gà, nhưng mà Giang Tử Phong đã nói thế thì đành chịu thôi, nhất định lần sau cô sẽ ăn chân gà.

Lâm Nhiên uống một ngụm trà hoa cúc, đang định tiếp tục ăn thịt dê thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng ai đó đánh lên khung cửa sổ ở bên cạnh.

Lâm Nhiên liếc mắt nhìn sang, bất ngờ thấy Trương Hạo đang dán chặt người ô cửa sổ, trông chẳng khác nào con dơi cả, cậu ta còn gõ liên tục lên cửa sổ nữa.

Chờ đến khi Trương Hạo thấy Lâm Nhiên nhìn về phía mình rồi thì mới thôi không gõ nữa, cậu ta chỉ vào Lâm Nhiên, đôi môi còn đóng đóng mở mở nói cái gì đó, cách một lớp thủy tinh dày nên Lâm Nhiên không nghe rõ, chẳng qua sắc mặt người nọ có vẻ ấm ức lắm.

Tô Thành đứng sau lưng Trương Hạo không nhìn nổi nữa nên đành kéo cậu ta vào trong quán đồ nướng.

Cậu ấy và Trương Hạo đi ngang qua đây, đúng lúc trông thấy Lâm Nhiên ăn thịt nướng ở chỗ này, Trương Hạo vừa thấy Lâm Nhiên đã vọt tới, dán chặt người lên tấm thủy tinh như con thằn lằn.

Cậu ta làm như thế, đừng nói là Lâm Nhiên ngồi bên cửa sổ chú ý, mà hầu như tất cả mọi người trong quán đều tập trung vào cậu ta.

Vất vả lắm mới lôi kéo được sự chú ý của Lâm Nhiên, vậy mà cậu ta vẫn không chịu chấm dứt việc nói chuyện với cô thông qua tấm thủy tinh này.

Tuy Trương Hạo có chất giọng to lớn vang dội như chuông đồng, ầm ầm như sấm dữ, nhưng khả năng cách âm của tấm thủy tinh này quá tốt, Tô Thành vừa thấy dáng vẻ mờ mịt của Lâm Nhiên đã biết cô chẳng nghe được gì, vậy mà Tô Thành cứ đứng đó không ngừng oán trách, càng nói càng hăng, làm mọi người trên đường cứ nhìn suốt.

Tô Thành bị mọi người chú ý thì trong đầu lập tức xuất hiện hai chữ, mất mặt.

Vậy nên cậu ấy vội vàng kéo Trương Hạo vào trong quán đồ nướng luôn.

Trương Hạo vừa vào đã chạy tuốt đến bàn của Lâm Nhiên, cậu ta làm như không thấy Giang Tử Phong, đặt mông ngồi bên cạnh cô một cách tự nhiên, miệng còn không ngừng oán giận: “Lâm Nhiên, cậu là đứa bạn tồi, dám bỏ mình đi ăn thịt nướng một mình.”

Lâm Nhiên còn chưa kịp đáp lại thì Giang Tử Phong ngồi đối diện cô đã lên tiếng: “Cậu ấy không ăn một mình, mà là ăn với tôi.”

Giọng Giang Tử Phong hơi trầm xuống khi nói những lời này, lọt vào tai Trương Hạo lại mang theo ý khiêu khích vô cùng.
Trước Tiếp
21 ngày vip trở lên không còn quảng cáo!
Truy cập webtruyenvip.com
Đang nhập để bình luận
ngocmy0708B ơi cập nhật lại chức năng tìm kiếm truyện đi b ơi , ko có cái đó ko kiếm đc truyện nào hết - sent 2023-05-19 19:58:58
hienkhangBạn ơi! duyệt thẻ giúp mình với ạ - sent 2023-05-04 07:21:33
Kim Phụng1633967711Truyện drop r hả ad?? S k thấy ra tiếp ạ - sent 2023-02-13 22:35:35
bichtraTruyện ko ra chap nào nữa thế? - sent 2023-01-30 17:33:26
dan123456Bao giờ có chương mới vậy adm? - sent 2023-01-09 12:25:09
Dùng phím WASD/mũi tên để sang chương