Giam Cầm Vì Yêu full

Chương 45: Sự cứu rỗi duy nhất

/246
Trước Tiếp
Tôi chưa bao giờ nghĩ một suất mì cũng có thể coi là ơn nghĩa. Thôi được, cứ coi như suất mì đó là ơn nghĩa với cậu, nhưng học kỳ trước cậu đã đưa cô ta ba nghìn rồi còn gì?”

“Ba nghìn tệ mua được rất nhiều suất mì, cậu không còn nợ nần gì cô ta nữa. An Mộ Thần, sau này cậu đừng ngu ngốc mà đưa tiền cho cô ta nữa. Nếu cô ta thật sự quan tâm đến việc học thì đã tự đi làm kiếm tiền rồi. Còn chuyện cô ta cứ khóc lóc trước mặt cậu, tôi thấy rõ ràng là cô ta không đơn giản như thế, cậu đừng để bị lừa.”

“Hạ Bằng là người tốt, cô ấy không lừa tôi đâu.” An Mộ Thần vẫn rất ngoan cố.

Lần này Khương Vũ thật sự tức giận: “Cô ta là trà xanh chính hiệu, chỉ có cậu ngu ngốc mới tin cô ta thôi!”

“Khương Vũ, kể cả chúng ta là bạn tốt nhất thì cậu cũng không được sỉ nhục Hạ Bằng như thế.” An Mộ Thần tức giận nói.

Khương Vũ trầm mặt nhìn cậu.

“Tôi mong là cậu sẽ không bị cô ta lừa trắng tay.” Khương Vũ nói xong thì ra khỏi phòng.

An Mộ Thần muốn đuổi theo nhưng lại cảm thấy rất bất lực.

Cậu biết Khương Vũ muốn tốt cho cậu, nhưng cậu ta không hiểu ý nghĩa của suất mì năm đó Hạ Bằng cho cậu.

Khi đó là giai đoạn ôn thi nước rút lớp mười hai, bác gái lại bảo cậu đừng thi tốt nghiệp, cũng đừng học đại học nữa, họ không lo nổi học phí.

An Mộ Thần biết mấy năm nay bác gái đã nuôi mình, không phải người vô lương tâm. Cậu biết bác gái có khả năng cho cậu đi học tiếp, tuy số tiền năm đó bố mẹ để lại không quá lớn nhưng đủ để nuôi cấu hết đại học.

Sau khi bác gái nhận nuôi cậu, cậu đã cố gắng không đòi hỏi gì. Học phí và sinh hoạt phí mấy năm qua cũng không phải quá nhiều, cậu luôn nghĩ việc học đến đại học là đương nhiên, không ngờ bác gái lại nói là không có tiền.

Cậu biết họ nuốt tiền của cậu, nhưng nghĩ đến công nuôi nấng mấy năm nay, cậu cũng không so đo. Cậu nghĩ kĩ rồi, tốt nghiệp xong cậu vẫn sẽ hiếu kính với họ.

Nhưng kết quả thì sao?

Đột nhiên cậu phát hiện ra tất cả mọi người đều ích kỷ, kể cả người thân của cậu.

Hôm đó cậu rất tuyệt vọng, lúc học xong cũng không ăn gì, đói đến mức da lưng dán da bụng. Cậu không muốn động đậy, chỉ ngồi nguyên một chỗ trên cầu thang sân vận động của trường.

Cậu nghĩ nếu chết đói thì cũng tốt, chết rồi thì sẽ được gặp lại bố mẹ.

Hôm đó Hạ Băng xuất hiện lúc cậu đau lòng nhất, sau đó đưa cho cậu một suất mì đã hơi nguội.

“Tớ thấy cậu ngồi cả buổi chiều, chắc chưa ăn gì nhỉ? Tớ mua cho cậu đó.”

Phần mì đó đã trở thành sự cứu rỗi duy nhất trong khoảnh khắc đó. Cậu vừa khóc vừa ăn, cảm thấy đã lâu rồi mình không cảm nhận được sự ấm áp.

An Mộ Thần muốn nói nó không chỉ là một suất mì, đó là hi vọng lúc cậu tuyệt vọng nhất. Vì Hạ Băng mà cậu mới có dũng khí quyết tâm phải đậu đại học A kể cả bác gái có ngăn cản.

Cậu hiểu ý Khương Vũ, chỉ là cậu không thể ngừng cố gắng đối xử tốt với Hạ Bằng bất kể thật giả, là cậu tự nguyện làm thế.
Trước Tiếp
21 ngày vip trở lên không còn quảng cáo!
Truy cập webtruyenvip.com
Đang nhập để bình luận
anyen2109duyệt thẻ duyệt thẻ - sent 2022-12-30 15:45:54
anyen2109duyệt thẻ để còn đọc huhu add ơi - sent 2022-12-30 15:45:00
meichanchanduyệt thẻ e vs ad - sent 2022-12-17 09:58:33
minhhang97Hoàn. Truyện rất hay nha mng. Nên đọc ah. - sent 2022-12-12 00:53:05
minhhang97Truyện end chưa vậy mng ui - sent 2022-12-08 18:36:10
Dùng phím WASD/mũi tên để sang chương