Hệ Thống Livestream Của Nữ Đế full

Chương 1031: Tính toán của mỗi người (8)

/1873
Trước Tiếp
Khi đối mặt với ánh mắt hoài nghi của Nguyên Xung, Mạnh Hằng cười khổ: “Đó chỉ là trước kia thôi, bây giờ chỉ là một dân thường mà ngay cả tên họ cũng không có.”

Mạnh Hằng bị Mạnh thị khai trừ và đuổi khỏi dòng họ.

Nguyên Xung vừa nghe thấy lời này liền rút đao kề trên cổ Mạnh Hằng, nói với vẻ hài hước: “Con trai của Mạnh lão tặc tới nơi này cũng không sợ chết sao.”

Mạnh Hằng lại nói: “Mẫu thân của ta chính là dì của Liễu Châu mục Liễu Hi nên ta là họ hàng của Liễu Hi, ngươi thực sự dám chém sao?”

Mối quan hệ này là con át chủ bài sau cùng của Mạnh Hằng, anh ta đoán rằng Nguyên Xung không dám giết anh ta.

Tuy rằng Hoàng Tung và Khương Bồng Cơ đều có tính toán của riêng mình nhưng vào lúc này hai người còn chưa trở mặt.

Hoàng Tung không dám giết biểu ca của Khương Bồng Cơ, cho dù còn chưa xác thực được thân phận này.

Ho đủ rồi, Hoàng Tung dùng khăn lau miệng.

“Cho mời người vào...”

Sau khi thuộc hạ lui ra thì Trình Tĩnh mới bỏ công việc trong tay xuống và hỏi: “Người đó là Mạnh Hằng sao?”

Hoàng Tung hỏi: “Hữu Mặc quen ư?”

Trình Tĩnh bình tĩnh trả lời: “Mạnh Hằng cùng một khóa thi với Tĩnh, trước kia hắn là thí sinh có khả năng tranh ba vị trí đầu nhất nhưng Mạnh Hằng lại bị đệ đệ Mạnh Lượng ảnh hưởng. Vì vậy, giám khảo cuối cùng đánh trượt mục ‘phẩm hạnh’ của hắn, dẫn đến ngay cả một trăm người đứng đầu mà Mạnh Hằng cũng không thể lọt vào.”

Phong Giác vừa nghe được động tĩnh thì cũng tới tham gia thảo luận.

“Mạnh Hằng là đồng môn với huynh trưởng của ta, quan hệ giữa hai người họ cũng không tệ.” Phong Giác cười nói: “Nếu người tới thật sự là Mạnh Hằng thì Giác có thể nhận ra.”

Trên thực tế, Phong Giác và Trình Tĩnh đều cảm thấy người tới thật sự là Mạnh Hằng.

Tình hình hiện tại đang vào thời điểm nhạy cảm, nào có ai rảnh rỗi dám giả mạo con cháu Mạnh thị trên địa bàn của Hoàng Tung chứ?

Không sợ chết sao.

Ba người không phát hiện ra, Nhiếp Tuân bên kia vừa nghe được tin tức này thì bút lông trong tay suýt nữa rơi mất.

May mà người bên cạnh không để ý đến hắn mà Nhiếp Tuân cũng rất nhanh liền điều chỉnh tâm trạng của mình, giả vờ như không có việc gì.

Mạnh Hằng được hạ nhân dẫn vào gặp Hoàng Tung.

Bây giờ Hoàng Tung đã để râu, nhìn càng thêm uy nghiêm điềm tĩnh.

“Thảo dân bái kiến châu mục Hạo Châu.”

Mạnh Hằng dùng lễ tiết dân thường bái kiến quan khiến Hoàng Tung bị dọa không nhẹ, vội vàng đứng lên ngăn anh ta lại.

Hoàng Tung cười nói: “Ta và Lan Đình tình như huynh muội mà ngươi là biểu ca của Lan Đình, vậy cũng xem như là biểu ca của ta nên không cần hành đại lễ như vậy.”

Mấy người Trình Tĩnh ngồi sau tấm bình phong quan sát.

Ngay khi Mạnh Hằng bước vào thì bọn họ liền chắc chắn thân phận của Mạnh Hằng.

Tuy rằng đã nhiều năm không gặp nhưng tướng mạo của Mạnh Hằng cũng không thay đổi nhiều, chỉ là càng trở nên chín chắn hơn nên rất dễ nhận ra.

Mạnh Hằng cười khổ nói: “Tuy nói như thế nhưng lễ tiết cũng không thể thiếu.”

Hoàng Tung để Mạnh Hằng ngồi vào hàng ghế bên phải, ngập ngừng nói: “Ta có một câu không biết có nên hỏi hay không...”

Mạnh Hằng biết Hoàng Tung muốn hỏi gì, không phải là hoài nghi ý đồ của anh ta khi tới sao.

“Hằng đã bị gia phụ khai trừ khỏi dòng họ nên bây giờ không có nhà để về, do vậy muốn nương nhờ Hi biểu muội.” Bây giờ đã đi đến bước đường này thì còn gì để mất mặt đâu nên Mạnh Hằng thẳng thắn nói hết: “Ngặt nỗi trong tay không còn ngân lượng mà phu nhân ta lại đang mang thai. Bên ngoài chiến tranh loạn lạc nên phu thê chúng ta không thể đi quá xa. Nghe nói Hi biểu muội sắp gấp rút mang binh tiếp viện cho quận Hợp Đức nên Hằng liền dẫn phu nhân tới nơi này chờ...”

“Tẩu tử đang có thai?” Hoàng Tung vừa nghe xong liền cau mặt hỏi Nguyên Xung: “Tiểu tử ngươi không làm gì khiến tẩu tử khó chịu chứ?”

Nguyên Xung lo lắng cho an nguy của Hoàng Tung nên lần này là anh ta tự mình áp giải Mạnh Hằng đến gặp Hoàng Tung.

Mạnh Hằng nở nụ cười nhạt: “Nguyên Hiệu úy chấp pháp theo lẽ công bằng thôi, phu nhân ta cũng không có gì đáng lo ngại.”

Hoàng Tung lại không thể coi là như vậy.

Anh ta phái người chuẩn bị nơi ở cho phu thê Mạnh Hằng, còn tìm một bà đỡ có kinh nghiệm và đại phu y thuật cao siêu.

Hoàng Tung thấy được sự quẫn bách của Mạnh Hằng nên chủ động nói: “Hai người cứ ở lại đây, nếu thiếu thứ gì thì phái người nói với ta.”

Đó là ý tốt của người ta nên Mạnh Hằng cũng không thể không biết điều.

Tuy nhiên, trong lòng Mạnh Hằng hiểu rằng Hoàng Tung đối tốt với anh ta như vậy cũng là vì nể mặt Khương Bồng Cơ.

“Lang quân, chúng ta ở lại nơi này sao?”

Người vợ của Mạnh Hằng một tay vuốt bụng một tay sờ cột trụ bên hành lang mà nhìn về phía bầu trời.

Bầu trời trong xanh như mới được gột rửa, từng tia nắng vàng óng ánh chiếu lên người vô cùng thoải mái.

“Tạm thời nghỉ chân ở đây...” Mạnh Hằng nhìn tơ lụa và trang sức trong phòng rồi lại nhìn dáng vẻ vợ mình ngẩng mặt lên nhìn trời, anh ta đỡ vợ vào nhà: “Y phục trên người nàng cũng cũ rồi nên nàng chọn vài xấp vải may mấy bộ đồ mới đi, đừng bạc đãi chính mình.”

Người vợ sờ lên cuộn vải, xúc cảm mềm mại khiến cô không nỡ dời tay.

Cả đời này của cô chưa từng được dùng loại vải vóc tốt như vậy.

“Tất cả đều là đồ người khác tặng nên lấy dùng cũng không tốt lắm. Cứ như vậy chẳng phải lang quân sẽ nợ ân tình của người ta sao?”

Người vợ nhịn một chút, ép mình dời mắt khỏi cuộn vải.

“Nợ ân tình của Hi biểu muội, sau này sẽ trả.” Mạnh Hằng cười cầm lấy một chiếc vòng vàng song phượng rồi đeo lên tay của vợ mình. Sắc vàng óng ánh đẹp mắt hơn so với chiếc vòng bị đem đi cầm lúc trước, bởi vì có vòng tay tôn lên nên cổ tay của cô càng trở nên gầy yếu thanh mảnh. “Sau này vi phu sẽ vì nàng mà cố gắng, tuyệt đối sẽ không để nàng và con phải chịu thiệt.”

Nếu như không phải vì nể Khương Bồng Cơ thì Hoàng Tung cũng sẽ không tiếp đãi anh ta nồng hậu như thế.

Bởi vậy Mạnh Hằng hiểu rõ mình thiếu nợ ân tình của ai.

Người vợ cười nói: “Thiếp tin chàng.”

Con gái của đồ tề gả làm vợ cả cho trưởng nam của Mạnh thị, đối với cô mà nói là may mắn trời ban nhưng đối với Mạnh Hằng lại là sự nhục nhã không thể kể xiết.

Mạnh Hằng cảm thấy mình đối xử tệ với cô nhưng cô lại cảm thấy mình có lỗi với Mạnh Hằng.

Dẫu cho như thế nào đi nữa thì bọn họ cũng đã là vợ chồng, sau này phải sống với nhau cả một đời.

Đúng lúc này, tỳ nữ hầu hạ ở ngoài cửa lại hồi bẩm.

Phu thê Mạnh Hằng khẽ giật mình.

“Phu quân quen Nhiếp Tuân này sao?”

Người vợ rất ngạc nhiên vì phu thê bọn họ chỉ vừa mới dừng chân ở đây mà đã có người mang theo vợ đến cửa thăm hỏi.

Mạnh Hằng cũng hoài nghi, nhưng anh ta cũng đã nghe qua Nhiếp Tuân là mưu sĩ mà Hoàng Tung rất nể trọng nên không thể sơ ý đắc tội.

“Không quen, thê tử của Nhiếp Tuân đành phiền phu nhân tiếp đãi vậy.”

Dứt lời anh ta liền nói với thị nữ: “Mời Nhiếp tiên sinh chờ trong sảnh, ta liền đi qua.”

Nhiếp Tuân tới lẽ nào là ý của Hoàng Tung?

Mạnh Hằng ôm sự ngờ vực trong lòng, Mạnh Hằng lần đầu tiên được gặp Nhiếp Tuân.

Hai người nhìn thấy nhau từ xa, đều cảm thấy trong lòng dâng lên một loại cảm xúc khác thường.

Ban nãy do cách một tầng bình phong nên Nhiếp Tuân không thể quan sát Mạnh Hằng kĩ được.

Mà bây giờ mặt đối mặt, hắn phát hiện Mạnh Hằng không có chỗ nào giống hắn.

Bọn họ thật sự là huynh đệ ruột sao?
Trước Tiếp
21 ngày vip trở lên không còn quảng cáo!
Truy cập webtruyenvip.com
Đang nhập để bình luận
nhandaoMặc dù đọc lại được nhiều lần roiif nhưng vẫn kh kìm lại được , tạm biệt Khương Gia nhév - sent 2024-02-19 13:26:06
ebbraluoCho hỏi từ khoảng chương 1210 đi thì có bị lỗi ko ạ, mình đọc ở mấy web khác thì mấy chương đấy đều là chương cũ khác, lộn xộn hết cả lên - sent 2023-10-03 05:17:45
dangyennhi7chương 600 trở đi sao lại k tách dòng vậy ạ - sent 2023-09-21 10:27:26
Huyen Trang VanTruyện sau khi đại lão về hưu cũng có nhà dịch r mà Hải ANh Nguyễn - sent 2023-09-17 22:34:54
dangyennhi7Đọc maiz vẫn chưa thấy n9 xuất hiện - sent 2023-09-17 12:52:02
Dùng phím WASD/mũi tên để sang chương