Nữ Vương Thời Thượng full

Chương 73: Nổi giận

/410
Trước Tiếp
“Là thứ mà cô nghe thấy!”

Thịnh Kiêu Dương cười lạnh: “Còn có, đừng hơi một tí mắng người khác là B*tch, như vậy sẽ khiến người khác thấy nhà Stanley không có gia giáo!” Daisy tức giận đến phát điên, giơ tay muốn tát Thịnh Kiều Dương

Thịnh Kiêu Dương đã sớm đề phòng cô ta sẽ ra tay liền nghiêng người, chạy đến bên cạnh Thẩm Trí Ninh, dùng giọng điệu ỏn ẻn nói: “Anh yêu, cô ta muốn đánh em!!!” Khóe miệng Thẩm Trí Ninh co quắp, không nghĩ đến cô nàng này lại đến đây

Nếu không phải cần người diễn trò, lúc này anh đã gọi Kinh Vị Nam ném người này ra ngoài

“Ninh, sao anh lại thích loại người này?!” Daisy run rẩy chỉ Thịnh Kiều Dương, tức không chịu nổi

“Daisy, tình cảm là thứ không thể miễn cưỡng.” Giọng Thẩm Trí Ninh như giếng cổ không gợn sóng

“Nhưng cô ta có cái gì đáng giá để anh thích? Có phải anh tùy tiện tìm một diễn viên đến đối phó với em không?” Daisy chưa từ bỏ ý định, cô ta dữ tợn nhìn chằm chằm Thịnh Kiêu Dương

Cứ như quỷ chết đói nhìn chằm bát thịt xông khói vậy

Thẩm Trí Ninh không thay đổi sắc mặt đáp lại: “Anh đã dự định dẫn cô ấy về gặp ông nội anh.”

Daisy lắc đầu, nước mắt lưng tròng, còn mang theo vài phần nghi ngờ: “Em biết anh vẫn không thích người khác chạm vào anh

Cô ta đã là người anh thích, anh nhất định sẽ không phản cảm với cô ta

Vậy anh dám hôn cô ta trước mặt em không?”

“Đầu có đúng là úng nước rồi! Sao tôi phải hôn anh ấy trước mặt cô?” Thịnh Kiều Dương nhảy lên trước

Hôn Thẩm ma vương? Cô bị điện mới làm như vậy!

“Cô kích động như vậy làm gì? Có tật giật mình sao?” Daisy cũng không phải đèn đã cạn dầu, lập tức công kích hành động của Thịnh Kiều Dương.

“Có tật giật mình? Sao tôi phải có tật giật mình, tôi chỉ không muốn thân thiết với người yêu trước mặt người ngoài thôi

Tôi là một người biết xấu hổ, muốn hôn cũng phải về nhà đóng kín cửa rồi hôn

Đến lúc đó muốn hôn bao lâu thì hôn, từ sáng sớm đến tôi cũng không có vấn đề.” Thịnh Kiêu Dương cứng cổ, phô trương thanh thế.

Daisy tức giận đến thở phì phò, cô ta đỏ mắt nhìn Thẩm Trí Ninh, thông minh không tiếp tục tranh cãi với Thịnh Kiêu Dương, chỉ chờ đáp án của anh.

Không khí trong phòng trở nên vô cùng, vô cùng yên tĩnh, vô cùng nghiêm túc.

Thịnh Kiêu Dương không yên lòng, cô nhớ lại hành động của mình sau khi vào cửa

Đột nhiên muốn tát mình một cái, nhìn xem cô đã kéo bản thân vào việc quỷ quái gì rồi hả! Thẩm ma vương cũng điên rồi, lại kéo cô ra làm bia đỡ đạn

May mắn nơi này là Trung Quốc, nếu không phải thì không biết cô có thể nhìn thấy mặt trời ngày mai không.

So với hai người phụ nữ, vẻ mặt Thẩm Trí Ninh bình tĩnh hơn nhiều, anh chỉ thản nhiên hỏi: “Em có chắc không?” “Chắc chắn!” Giọng Daisy rất chắc chắn

Người quen thuộc với Thẩm Trí Ninh đều biết, anh là người dù bắt tay với người khác cũng phải đeo bao tay

Anh cự tuyệt sự đụng chạm của tất cả mọi người, nhưng vẫn có tình huống đặc biệt

Ví như “Tất cả mọi người” không bao gồm người mà anh chấp nhận.

Thinh Kiều Dương còn nhớ rõ lúc mình 5 tuổi, lần đầu gặp Thẩm Trí Ninh 10 tuổi vừa mất đi cha mẹ còn suýt mắc bệnh tự kỷ

Bởi vì cô không biết đối phương có bệnh kỳ lạ nên đưa tay chạm vào anh, kết quả cô bị đẩy ngã xuống đất, lúc đó cô còn ngã đến mơ hồ

Lúc cô còn bé dáng vẻ trắng trẻo mũm mĩm rất đáng yêu, chưa có ai đối xử với cô như thế

Cho nên mặc kệ qua bao lâu, cô đều nhớ rõ chuyện này.

Còn có cô cũng không muốn thừa nhận

Cái người luôn bị đẩy ngã sấp xuống thậm chí bị đe dọa nhưng lần nào cũng vô cùng đáng yêu sáp lại gần là cô!

Lúc Thịnh Kiều Dương đang nhớ lại, cổ tay của cô đã bị níu lại, sau đó bị kéo một cái, cô liền ngồi lên đùi anh như đang được ôm ấp yêu thương

Thịnh Kiêu Dương sợ đến nỗi trái tim nhỏ bé đập thình thịch, chưa tỉnh táo chớp mắt một cái

Điều đáng sợ hơn là khuôn mặt kia đang chậm rãi đến gần, cô nhìn vào đôi mắt đen nhánh kia, chốc lát đầu óc đã trống rỗng.

Người hoảng sợ nhất là Daisy đang đứng ngoài quan sát, cô ta là người nhìn rõ tình cảnh trước mắt nhất

Cô ta trơ mắt nhìn người đàn ông mình thích kéo người phụ nữ khác vào trong lòng

Nhìn hai khuôn mặt chậm rãi đến gần nhau, mắt thấy đôi môi hai người sắp chạm vào nhau, Daisy lập tức sụp đổ, xoay người lao ra khỏi phòng

Tiếng đóng mở cửa đánh thức Thịnh Kiêu Dương, tay cô bị giữ chặt ở trước người

Thế là cô chỉ có thể ngửa đầu ra sau kéo giãn khoảng cách, nhắc nhở: “Cô ta đi rồi, anh có thể thả tôi.”

Chữ “Tôi” vừa mới ra khỏi miệng, người đã bị đẩy ra rồi

Thịnh Kiều Dương chật vật ngã ngồi xuống đất, một lần nữa ôn lại cảm giác bị ném đi như rác rưởi

Nếu như nhất định phải hình dung về mặt của cô vào lúc này, vậy chính là: Không muốn sống

“Cô muốn ngồi dưới đất bao lâu?” Sau lưng vang lên giọng của người đàn ông

Vừa nghe giọng nói này, Thịnh Kiêu Dương liền không đè nén được lửa giận hừng hực trong lòng nữa

Cô quay lại căm tức nhìn Thẩm Trí Ninh: “Dù sao tôi cũng giúp anh diễn một vở kịch, anh không thể đối xử nhẹ nhàng với tôi à!” Thẩm Trí Ninh dựa lưng vào ghế, cười như không cười nhìn cô: “Tôi có nhờ cô diễn kịch không?” “...” Thịnh Kiêu Dương nghĩ lại, á khẩu không trả lời được

“Không đúng!” Thịnh Kiêu Dương đứng dậy, “Vậy anh gọi tôi tới làm gì?” “Sao cô biết Daisy là người nhà Stanley?” Thẩm Trí Ninh đột nhiên hỏi.

Thịnh Kiêu Dương lập tức nghẹn lời

Lúc này chuông điện thoại vang lên như cọng rơm cứu mạng

Thần kinh căng cứng của Thịnh Kiêu Dương được thả lỏng, cô vội lấy điện thoại ra, người gọi tới là Cố Châu.

Cô liếc nhìn Thẩm Trí Ninh, nghe điện thoại: “Alo.” “Em về trước rồi sao?”

“Không, em gặp một người quen, nói thêm mấy câu, anh đợi...” “Để anh ta đi trước.” Thẩm Trí Ninh đột nhiên mở miệng

Cổ Châu ở đầu bên kia điện thoại nghe được một giọng nam, hỏi cô: “Có phải em gặp phiền toái không? Có cần anh giúp một tay không?”

“Không có gì, anh đi trước đi, em sẽ tự về.” “Vậy thì được, về đến nhà nhớ gửi tin nhắn cho anh.” “Biết rồi.” Thịnh Kiệu Dương tắt điện thoại.

Cổ nhìn Thẩm Trí Ninh, hỏi: “Anh còn chuyện gì không?”

Thẩm Trí Ninh thong thả cầm ly rượu lên chậm rãi uống, lại bắt đầu chơi chiến thuật tâm lý.

Thấy anh không để ý đến mình, Thịnh Kiêu Dương bĩu môi, xoay người đi ra ngoài lại bị Kinh Vị Nam cản lại

Cô không thể không quay lại, nhìn ly rượu trên bàn

Cô tự ngồi xuống, rót cho mình một ly rượu, chậm rãi uống.

Thẩm Trí Ninh híp mắt, cuối cùng mở miệng: “Lấy được 6 triệu có vui không?”

“Khụ!” Thịnh Kiều Dương bị sặc.
Trước Tiếp
21 ngày vip trở lên không còn quảng cáo!
Truy cập webtruyenvip.com
Đang nhập để bình luận
loanntbRất rất bực, k có tâm j cả - sent 2022-12-05 20:31:52
loanntbBực thật, cứ viết sai tên nam chính thê. Thu tiền thì cũng phải làm cho có tâm chứ - sent 2022-12-05 20:25:04
zinzinrồi cũng kg ai thèm fic tên nam nữ 9 đọc tuộ mút ghê - sent 2022-09-17 23:08:07
lam huyềnHic có bạn nào edit lại mấy chương này không? Tên nhân vật cứ thịnh kiều dương nắm tay thịnh kiều dương…. Nó rất gây ức chế á - sent 2021-07-29 09:40:04
phanthuthaoChương 358 và 359 bị trùng ad ơi - sent 2021-07-22 04:06:24
Dùng phím WASD/mũi tên để sang chương