Quyến Rũ Ông Chú Tuổi Băm full

Chương 13: (1) tiến dần từng bước

/365
Trước Tiếp
Cô gái nhẹ giọng nói cảm ơn, thái độ vừa lễ phép vừa xa cách, một tiếng chủ Tiêu đã xua tan bầu không khí mập mờ vừa rồi giữa hai người họ.

Cảm giác cháy bỏng phập phồng không yên trong lòng người đàn ông cũng nguội đi theo câu nói ấy. Quan trọng không phải là cách xưng hô, mà là ý nghĩa ẩn chứa trong câu chú Tiêu kia.

“Được nhờ vả thì phải cố gắng thôi, không tới lượt cô cảm ơn đâu.”

Hàng mày của người đàn ông sắc như núi, ánh mắt lạnh lẽo, khí thế lạnh lùng như muốn bảo người ta chớ đến gần.

Cô gái mím môi, không nói gì thêm nữa.

Thật ra có một số việc không cần hỏi cũng có thể dễ dàng hiểu rõ.

Cố Triều Tịch gọi người này là chú, lời nói và hành động lại khá quen thuộc, nói vậy hẳn là người này giao thiệp gì đó với nhà họ Cố. Thế nên mới giúp một tay.

Vốn dĩ cũng chẳng có quan hệ gì với cô cả, thật ra người ta muốn giúp cũng là vì mối quan hệ với Cố Triều Tịch mà thôi.

Nghĩ vậy làm lòng cô bình tĩnh hơn nhiều.

Thân phận của người này quá cao, cô không thể trêu chọc và cũng không muốn trêu chọc làm gì, cho nên, vẫn nên giữ khoảng cách an toàn với người ta thì hon.

Còn việc sờ đầu vừa rồi, có lẽ cũng chỉ là sự an ủi mà người lớn dành cho trẻ nhỏ, giống như việc đón cô ở trên đường chỉ là lòng thương hại mà kẻ mạnh dành cho kẻ yếu hơn.

Hoàn toàn không có ý nghĩa đặc biệt gì cả.

Sau khi những chuyện này lướt qua trong đầu, tâm trạng của cô dần dần thoải mái hơn. Vẻ rối rắm trong mắt từ từ tan biến, cô chống cằm nhìn cảnh vật bên ngoài cửa xe.

Vầng trăng sáng vẫn còn treo lơ lửng trên cao mà ánh bình minh đã ló dạng ở chân trời. Thì ra bầu trời sáng sớm trông như thế này.

Xem ra hôm nay sẽ là một ngày tốt lành.

Đôi mắt lấp lánh trong suốt chứa đầy ánh sáng, cô gái nhỏ trong ánh nắng mai xinh đẹp như một bức tranh.

Người đàn ông nghiêm túc mò mẫm lòng bàn tay, dường như cảm giác mềm mại ban nãy vẫn còn lưu lại ở đó.

Xe chạy lên núi, lần trước đến vào đêm muộn nên chỉ có thể trông thấy lờ mờ, bây giờ Lương Hạ mới thật sự cảm nhận thế nào gọi là nhà tư bản hàng đầu.

Thứ gọi là biệt thự trên đỉnh núi sẽ hùng vĩ đồ sộ đến đâu?

Từ ngọn núi, cành cây, căn biệt thự, vườn hoa, đến hồ bơi, dường như ngay đến thảm cỏ ven đường cũng đang muốn khoe khoang sự giàu có xa hoa của chủ nhân nhà nó.

Cô gái không hề che giấu nỗi ghen tỵ và hâm mộ trong mắt mình, nếu một ngày nào đó cô cũng giàu có như vậy thì tốt quá, có lẽ lúc ấy cô sẽ sống một cuộc sống tự do tự tại, chẳng băn khoăn lo nghĩ gì cả.

Chỉ tiếc từ nhỏ cô đã không có số mệnh như vậy, cũng chẳng có tài kinh doanh hô mưa gọi gió như đàn ông, cho nên, giờ phút này, cô chỉ có thể thở dài ngắm cỏ cây, đầu óc bị cả đàn lạc đà chạy qua, giẫm nát luôn thảm cỏ rộng lớn trong ảo tưởng của cô.

Cửa xe được mở ra, người đàn ông bước xuống, thấy sau lưng không có tiếng động gì, anh vừa xoay đầu lại đã trông thấy cảnh tượng này, lập tức cảm thấy khó hiểu.

Ánh mắt đó là thế nào? Sao kỳ lạ như vậy chứ?

“Xuống xe!”

Người đàn ông lên tiếng, rõ ràng anh là người không thích nói chuyện, nhưng giữa hai người, lần nào cũng là anh chủ động nói trước.

Người đàn ông day day trán, cố gắng xua tan sự nóng nảy trong lòng, anh tự nhủ, khách đến nhà, mình phải tận tình làm tròn trách nhiệm của một người chủ.

Được rồi, chính là như vậy, chẳng liên quan chút nào đến mấy cái gọi là kìm lòng không đáng vớ vẩn kia.

Trông thấy hành động của người đàn ông, Lương Hạ chỉ cho rằng anh đã hết kiên nhẫn với mình nên vội vàng kiềm chế cảm xúc, ngoan ngoãn theo xuống xe.

Người đàn ông xoay người đi vào nhà, quản gia đã ra đón sẵn, nhân tài tốt nghiệp từ học viện Quản gia quốc tế Hà Lan sẽ không biểu hiện ra mặt hay tỏ vẻ ngạc nhiên, ngay cả khi nhìn thấy ông chủ quanh năm không cần phụ nữ bỗng dẫn một cô gái về nhà.

Quản gia cúi người chào, động tác vô cùng tiêu chuẩn, thái độ cung kính đúng mực.

Điều này khiến Thẩm Lương Hạ không khỏi giật mình, cô nhớ lại quản gia và mấy người giúp việc ở nhà họ Thẩm.

Rõ ràng Tiêu Yến Thầm là thế hệ giàu có đời thứ nhất, dựng nghiệp với hai bàn tay trắng, tại sao ngay cả quản gia và người làm lại khác biệt lớn đến vậy?

Cô gái nhỏ lại thất thần, đôi mắt kia chứa đầy sự hoang mang, chẳng biết rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì.

Còn nữa, chẳng phải không muốn có bất kỳ liên quan gì với anh sao? Cô ấy nghĩ thế nào vậy? Tại sao khoảng cách giữa hai người lại là ba mét?

Chẳng lẽ đến gần một chút cũng không được sao?

Hay là chỉ có Cố Triều Tịch mới có thể đến gần như vậy?

Trong đầu chú Tiêu lại hiện lên hình ảnh hai cô cậu thanh niên ở cạnh nhau, tâm trạng anh lập tức trở nên tồi tệ.

“Sắp xếp một phòng cho cô ấy, đưa cô ấy đi tắm. Cô ngủ một giấc trước đi, nghỉ ngơi cho khỏe, chuyện còn lại tôi sẽ giải quyết.” Câu sau là nói với cô gái.

Anh ngẫm nghĩ rồi bổ sung: “Ở đây không có quần áo nữ để thay, quản gia Lâm, bảo người chuẩn bị đi.”

Chú Tiêu xoay người cất bước lên tầng trên, lần này, anh không muốn trơ mắt nhìn cô nói lời cảm ơn đầy khách sáo và xa cách thêm một lần nào nữa.

Cô là khách, khách đồng nghĩa với phiền toái, huống chi cô là một vị khách hoàn toàn không có bất kỳ quan hệ gì với chủ nhà, vậy nên cô không thể gây thêm rắc rối cho chủ nhà được.

Vậy nên Thẩm Lương Hạ rất biết điều mà nghe theo sự sắp xếp của chú Tiêu, ngoan ngoãn theo sau quản gia đi lên tầng trên.

Trong lòng quản gia hiểu rõ, bước chân vốn đã dừng ở tầng ba, nhưng trong đầu lại loé lên một ý nghĩ, cuối cùng đưa cô lên tới tầng bốn, hơn nữa còn bố trí cho cô ở phòng khách sát với phòng ngủ chính.

“Cô cứ nghỉ ngơi trước, sẽ có nữ giúp việc tới thu xếp mọi việc cho cô. Có gì cần, xin cô cứ nói.”

Lương Hạ gật đầu nói cảm ơn.

Quản gia lại cúi người chào, bày ra nụ cười đúng tiêu chuẩn rồi mới lui ra ngoài.

Chẳng mấy chốc đã có hai nữ giúp việc lên đây, trong tay còn cầm áo tắm màu trắng cùng đồ dùng để rửa mặt.

Bọn họ cúi người chào, cung kính nghiêm trang hệt như vị quản gia vừa rồi, ngay sau đó đi vào phòng tắm, sắp xếp tất cả mọi thứ thật hoàn hảo. Cuối cùng xả đầy nước vào bồn tắm rồi mới cúi chào lui ra.

Vào giây phút ấy, Lương Hạ vẫn còn đang sững sờ.

Cô cứ thế mà vào nhà của một người đàn ông xa lạ.

Còn tắm rửa ngủ nghỉ trong nhà của người ta nữa.

Rốt cuộc cô quỷ nhỏ cũng hoàn toàn tỉnh táo, cô chán nản đập đầu vào tường, gay gắt tự mắng bản thân: “Thẩm Lương Hạ, mày đần chết đi được!”

Không phải người ta chỉ hơi nghiêm túc, hơi lạnh lùng thôi sao, cớ gì mà đối phương vừa ra lệnh mày đã u mê đi theo, trên đường có bao nhiêu cơ hội để mày xuống xe cơ mà, cùng lắm thì hẹn gặp người ta ở bệnh viện hay nơi nào đó là được rồi, sao lại ngu ngốc đi theo thế này.

Còn lanh chanh vạch rõ giới hạn nữa.

Vạch rõ cái quỷ ấy.

Đầu óc nối thẳng với ruột hả?

Nói không chừng người ta còn tưởng mày là kĩ nữ còn đòi lập đền thờ đó.

Xùy, cô còn lâu mới là kĩ nữ đầu.

Chết tiệt, đồ ngu này, sao mày không chết đi? Chết đi? Chết đi?

“Cô... sao vậy? Nhức đầu à?”

Giọng nói mang theo vẻ quan tâm đột ngột vang lên.

Người đàn ông nghi hoặc nhìn cô, ánh mắt đầy suy đoán.

Dáng vẻ này, rốt cuộc là vết thương trước kia bị đau, hay là lúc đua xe va chạm ở đâu làm mình bị thương?

Nhớ đến chuyện đua xe, người đàn ông lại cảm thấy tức giận, cô bé này, người nhà mặc kệ cô rồi hả? Tại sao có thể để cô ra ngoài càn quấy như vậy, còn cả chuyện tối qua, bị bắt nạt thành như vậy mà người nhà cũng không biết sao?

“Gọi điện thoại cho người nhà cô đi, xảy ra chuyện thế này, có thế nào cũng phải báo với người nhà một tiếng, nếu không sẽ khiến bọn họ lắng.”
Trước Tiếp
21 ngày vip trở lên không còn quảng cáo!
Truy cập webtruyenvip.com
Đang nhập để bình luận
Thúy Quỳnh ĐỗDuyệt thẻ cho ei - sent 2023-09-21 16:36:16
Châu DiệpTừ chương 200 lẻ mấy bị nhảy chương với lỗi nên đọc chả hiểu gì,AD kiểm tra dùm - sent 2023-08-16 18:14:14
nanahuynhDuyệt thẻ giúp mình - sent 2023-07-23 20:01:28
Ngọc Huyền Trầnđuyệt thẻ giúp mình vs ạ - sent 2023-07-12 21:55:47
thobenho_sociuDuyệt thẻ giúp mình với ad - sent 2023-06-03 22:18:38
Dùng phím WASD/mũi tên để sang chương