Quyến Rũ Ông Chú Tuổi Băm full

Chương 19: (1) thỏ con ngoan ngoãn

/365
Trước Tiếp
Trước đó, cậu ấm nhà giàu còn có phần e ngại Cổ Triều Tịch, nhưng bây giờ anh ta thấy chẳng có gì phải sợ nữa.

Đám bạn chơi bời của anh ta đã nói rồi, đó chỉ là cô nàng mà Cố Triều Tịch chưa tán được mà thôi, nhan sắc hết chỗ chê nhưng gia cảnh lại chẳng đầu vào đầu.

Con nhà bình thường mà bị bắt nạt thì người lớn trong nhà sẽ tìm đủ mọi cách để đòi lại lẽ công bằng cho con mình. Dù những gia đình như vậy không có ô dù hay chỗ dựa gì nhưng lại rất phiền phức và khó đối phó, không ai dám rớ vào.

Nhưng nếu là đứa con ngoài giá thú vốn không được coi trọng của một gia tộc hạng ba thì lại khác.

Cô đi ra ngoài không có xe đưa đón, còn phải ở trong kí túc xá của trường, ăn cơm căng tin như bao người, từ đó có thể thấy địa vị của cô tại nhà họ Thẩm cũng chẳng ra gì. Người như vậy dù có xảy ra chuyện thì người nhà cũng sẽ không đứng ra bênh vực, còn chẳng bằng con nhà bình thường.

Còn Cố Triều Tịch - chỗ dựa duy nhất của cô, thì từ lúc xảy ra chuyện cho đến tận bây giờ vẫn chẳng thấy bóng dáng đầu.

Có thể thấy cô gái này không có ai để nương tựa.

Bởi vậy, anh ta đã có suy nghĩ đen tối ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhất là khi thấy cô gái nhỏ bé nép vào lòng người đàn ông kia, nên mới phát biểu ngông cuồng như thế.

Nói xong, anh ta nhìn về phía người đàn ông đang che chở cô với vẻ khiêu khích. Người đàn ông này trông khá quen, dường như anh ta từng gặp ở đâu đó rôi.

Anh ta cho rằng đối phương chỉ là một gã ngốc không biết trời cao đất dày bị cô kéo đến đây, chắc là muốn ra mặt bênh vực cô người yêu bé nhỏ của mình đây mà.

Anh ta quên bẵng đi dáng vẻ nhấp nhổm đứng ngồi không yên, rồi sau đó vồn vã tiếp đón người ta của anh họ mình.

Có điều anh ta không ngờ người đầu tiên lên tiếng không phải là người đàn ông đang ôm cô gái mà lại chính là anh họ.

Ông anh họ vốn có trách nhiệm giúp anh ta dọn dẹp hậu quả bỗng dưng lớn tiếng quát mắng, bắt anh ta xin lỗi đối phương, còn bảo với đối phương rằng anh ta mới tỉnh, đầu óc chưa được tỉnh táo nên mới nói hươu nói vượn, cuối cùng còn đuổi hết đám bạn của anh ta ra ngoài.

Cửa phòng bệnh đóng lại, trong phòng chỉ còn lại hai anh em họ, Thẩm Lương Hạ, Tiêu Yến Thầm cùng với thư kí và luật sư của Tiêu Yến Thầm .

Bị anh họ mắng mỏ ngay trước mặt người khác, còn bị bắt xin lỗi một cô nàng vốn là con ngoài giá thú, thử hỏi người ngang ngạnh bướng bỉnh như anh ta làm sao chịu được.

“Xin lỗi ấy hả, dựa vào đầu mà bắt em xin lỗi cô ta? Chẳng qua là trêu đùa tán tỉnh chút đỉnh, anh à, anh hơi nhiều chuyện rồi đấy.”

Anh ta vừa nói vừa nhướng mày với Thẩm Lương Hạ, mặt mày ngông nghênh càn rỡ.

Cô lặng thinh, không hề nhìn anh ta, chỉ cúi đầu như thể bị bắt nạt, thậm chí thi thoảng bờ vai còn run bắn lên như đang sợ hãi.

Tiêu Yến Thầm biết cô đang giả vờ nhưng vẫn không kìm được mà cúi đầu nhìn cô, đồng thời nhẹ nhàng vỗ vai cô như muốn trấn an.

Khi anh ngẩng đầu lên thì thấy anh họ của cậu ấm đang nhìn mình với vẻ khó xử, muốn giải thích gì đó nhưng rồi nhận ra vụ này không dễ hòa giải. Thật ra anh ta cũng chẳng sốt ruột cho lắm, vì còn phải tìm hiểu xem cô gái này có địa vị thế nào trong lòng Tiêu Yến Thầm đã, như vậy thì lát nữa mới tiện bề thương lượng.

Tiêu Yến Thầm không đợi anh ta giải thích đã lên tiếng trước: “Không cần xin lỗi, bọn trẻ vốn không hiểu chuyện, ăn nói không có chừng mực, chẳng ai so đo làm gì.”

Cậu ấm nở nụ cười đắc ý với anh họ mình, còn nhìn Lương Hạ với vẻ khiêu khích.

Anh họ cậu ấm cũng nhẹ nhõm hơn hẳn, xem ra địa vị của cô gái này trong lòng Tiêu Yến Thầm không quan trọng như mình nghĩ, lát nữa thương lượng không cần nhún nhường quá mức.

Cậu ấm nhà giàu bị thương cả tay trái và chân trái, không hẳn là nghiêm trọng nhưng cũng chẳng nhẹ.

Trong trường hợp này, vết thương của anh ta nặng nhẹ thế nào không còn quan trọng nữa, quan trọng là thể diện.

Nếu bọn họ không được bồi thường tí gì thì dẫu có là danh gia vọng tộc lâu đời cũng sẽ thành trò hề trong mắt người ta.

Bởi vậy, có thế nào thì anh họ cậu ấm cũng muốn tranh chấp đến cùng, vì cả thể diện và lợi ích.

Gặp mặt và thăm bệnh xong xuôi, đã đến lúc nên thương lượng cách giải quyết vụ việc, mà phòng bệnh rõ ràng không phải là nơi phù hợp.

Tiêu Yến Thầm chưa bao giờ thiếu chỗ phù hợp để bàn những chuyện thế này. Cách bệnh viện không xa có một câu lạc bộ cao cấp dành cho doanh nhân, tại đó luôn có phòng riêng dành cho anh, thậm chí anh còn chẳng phải trả tiền. Thường thì có rất nhiều người xung phong trả những món tiền đó, chỉ mong được nghe anh Tiêu nói một câu “Không tồi.” Được ông hoàng giới kinh doanh khen ngợi thì người khác muốn vuốt mặt bọn họ cũng phải nể mũi.

Mọi người lên ô tô đi đến đó, hai người bọn họ lại ngồi vào trong xe.

Thẩm Lương Hạ không ngoan ngoãn nép vào lòng Tiêu Yến Thầm như một chú chim nhỏ nữa mà nhích ra xa. Cô ngồi ngay ngắn, mặt mày lạnh nhạt không có cảm xúc gì.

Thấy nàng mèo nhỏ rời khỏi vòng tay mình, Tiêu Yến Thầm nhìn cánh tay trống không, lòng chợt thấy hụt hẫng.

Hai người ngồi cách nhau một quãng xa, cũng không hề nhìn nhau. Nếu không được tận mắt chứng kiến, có lẽ viên thư kí sẽ cho rằng cảnh tượng lúc nãy ở bệnh viện chỉ là ảo giác.

Nhìn hai gương mặt lạnh lùng xa cách như thể đối phương không hề tồn tại qua gương chiếu hậu, viên thư kí bỗng dưng muốn nhảy xuống xe.

Bầu không khí quá ngột ngạt và gượng gạo, khiến người ta cảm thấy bức bối, nhất là sắc mặt sa sầm của sếp anh ta, trông như thể có người tật nguyên lọ mực lên mặt vậy.

Cô gái kia cũng chẳng khác gì, vẻ tươi cười đã không còn, ngay cả dáng vẻ bướng bỉnh lúc trước cũng chẳng thấy đầu, mặt mày lạnh bằng, có vẻ rất khó gần.

Chẳng trách sếp lại xị mặt thế kia. Hôm qua anh Tiêu đã phải thức dậy từ lúc nửa đêm, hôm nay thì từ chối cuộc hẹn được lên lịch từ tuần trước chỉ để về nhà ăn trưa, nghĩ đến đây, viên thư kí bỗng thấy xót xa thay sếp mình.

Rốt cuộc cũng đến lúc xuống xe, viên thư kí nghe thấy tài xế ngồi cạnh mình thở phào nhẹ nhõm.

Hai người xem như đồng cảnh ngộ, cùng chung hoạn nạn với nhau.

Cảnh tượng khó hiểu lại tiếp tục tái diễn, vừa xuống xe, hai người kia lại nhanh chóng sánh bước bên nhau, từ tư thế, vị trí đến vẻ mặt đều giống hệt lúc nãy.

Viên thư kí ngẩng đầu nhìn trời, quả thật không thể hiểu nổi cảnh này.

Thôi, những chuyện có nghĩ mãi cũng không hiểu thì không cần nghĩ ngợi nhiều làm gì, vừa lúc anh họ cậu ấm cũng đến nơi, viên thư kí bèn dẫn đối phương vào trong câu lạc bộ, đi sau sếp mình vài bước.

Anh họ cậu ấm nhìn hai bóng lưng trước mặt với vẻ đăm chiêu, sau đó làm như tình cờ hỏi thăm: “Sếp anh coi trọng cô Thẩm đây quá nhỉ.”

Viên thư kí tuân thủ quy tắc nghề nghiệp, tuyệt đối không nói những lời không nên nói, nghe vậy thì cười ha hả rồi lảng sang chuyện khác: “Mời anh vào.”
Trước Tiếp
21 ngày vip trở lên không còn quảng cáo!
Truy cập webtruyenvip.com
Đang nhập để bình luận
Thúy Quỳnh ĐỗDuyệt thẻ cho ei - sent 2023-09-21 16:36:16
Châu DiệpTừ chương 200 lẻ mấy bị nhảy chương với lỗi nên đọc chả hiểu gì,AD kiểm tra dùm - sent 2023-08-16 18:14:14
nanahuynhDuyệt thẻ giúp mình - sent 2023-07-23 20:01:28
Ngọc Huyền Trầnđuyệt thẻ giúp mình vs ạ - sent 2023-07-12 21:55:47
thobenho_sociuDuyệt thẻ giúp mình với ad - sent 2023-06-03 22:18:38
Dùng phím WASD/mũi tên để sang chương