Quyến Rũ Ông Chú Tuổi Băm full

Chương 21: (1) hết lòng thương yêu

/365
Trước Tiếp
Không để anh ta mang tâm lí cầu may, Tiêu Yến Thầm ôm Thẩm Lương Hạ vào lòng, sắc mặt không còn vẻ lạnh lùng như trước mà trái lại dịu dàng an ủi cô.

“Sao trước đó cô không nói?” Anh không nghi ngờ tính chân thực của chuyện này, vì biểu hiện lúc nãy của cậu ấm đã nói lên hết thảy.

Cô gái trong lòng anh rụt rè ngẩng đầu lên, đôi mắt rưng rưng ngấn lệ: “Tôi không dám nói, sợ gây thêm phiền phức cho chú.”

Tim anh như thắt lại, dù biết cô nói vậy chỉ là giả vờ nhưng vẫn thấy ấm áp.

Anh không xác định được cảm xúc đó là gì, trong lòng chỉ có một ý niệm duy nhất, đây không phải là dáng vẻ vốn có của cô, cô không phải là người mềm yếu nhút nhát, bơ vơ đáng thương như vậy.

Trong lòng anh, cô phải tươi cười ngang ngược, phải chẳng hề e dè mà sẵn sàng trả đũa những kẻ bắt nạt mình, tựa như cảnh tượng anh đã chứng kiến qua camera hành trình, tựa như lúc ngồi trên xe với anh.

Không cần biết đối phương có thân phận thế nào, cũng không bận tâm chuyện qua rồi liệu có để lại hậu quả gì hay không, cô sẽ không e ngại.

Anh áp tay lên mặt cô, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt: “Cô bé ngốc, nói vớ vẩn gì vậy.”

Ngón tay ấm áp chạm vào nước mắt nóng hổi, lòng anh như sục sôi, trái tim như sắp tan chảy, còn sắc mặt thì dịu dàng tột độ.

Với khoảng cách gần thế này, ánh mắt anh không che giấu được điều gì.

Lương Hạ ngẩn người, tim đập thình thịch, nhanh trí cầm lấy cốc nước để ngăn chặn sự tiếp xúc của Tiêu Yến Thầm .

Cô uống một ngụm nước lọc, sắc mặt vẫn giữ nguyên nhưng nội tâm đã bình tĩnh lại.

Cô làm sao thế này, biết rõ anh chỉ giả vờ nhưng ánh mắt anh vẫn khiến cô hoảng hốt.

Cô nghĩ mãi mà không hiểu, và cũng không muốn biết nguyên nhân.

Sự chênh lệch giữa hai người quá lớn, nếu không có chuyện này thì lẽ ra sẽ không bao giờ cùng xuất hiện tại một nơi.

Cô phải duy trì lí trí, bởi lẽ một khi chuyện này kết thúc, tất cả sẽ quay về vị trí cũ, cô vẫn chỉ là một con chim sẻ khoác bộ lông phượng hoàng, không liên quan gì đến ông hoàng cao quý của giới kinh doanh này.

Sự tình diễn biến quá đột ngột, cử chỉ vừa rồi của anh Tiêu khiến anh họ cậu ấm nảy sinh ảo giác.

Nhìn cảnh này ai dám bảo cô gái kia không được coi trọng, cùng là đàn ông với nhau, anh ta biết ánh mắt vừa rồi không phải giả vờ.

Chẳng hạn như bây giờ, dù anh Tiêu không nói gì nhưng lại quan sát không sót một cử chỉ nào của cô gái kia.

Anh ta thận trọng đứng dậy, thái độ cũng theo đó mà thay đổi, lần này người đuối lí là em họ mình.

Anh ta không còn cách nào khác, đành phải xin lỗi, hứa hẹn sẽ bồi thường và giải thích rằng chuyện này chỉ là hiểu lầm, dùng câu nói quen thuộc “Nó còn nhỏ, không hiểu chuyện” để giảm thiểu tối đa trách nhiệm mà em họ mình phải gánh chịu.

Tiêu Yến Thầm nói: “Thư kí Xa, anh đưa Lương Hạ về trước đi.”

Sau đó, anh lại nói với Thẩm Lương Hạ: “Cô theo thư kí Xa về trước, không cần lo lắng những chuyện còn lại.”

Ánh mắt Lượng Hạ thoáng trở nên sắc bén, nhưng rồi vẫn ngoan ngoãn gật đầu đứng dậy, đi theo thư kí Xa ra ngoài.

Cô gái nhỏ đi rồi, phần còn lại là chuyện của người lớn.

Anh họ cậu ấm là người khôn khéo, dù sự tình đã đến nước này, anh ta vẫn có thể tươi cười tháo gỡ thế bí, một lần nữa xin lỗi Tiêu Yến Thầm : “Em họ tôi bị người nhà nuông chiều sinh hư, thế này đi, đợi hai ngày nữa vết thương của nó khá hơn, tôi sẽ dẫn nó đến thăm... đến xin lỗi, mong anh Tiêu rộng lượng bỏ qua cho.”

Tiêu Yến Thầm nhẹ gõ ngón tay lên lưng ghế sofa, nói: “Không cần, bọn trẻ ấy mà, làm gì có đứa nào không phạm lỗi, cậu ta chỉ ăn nói ngông cuồng đội chút, sau đó lại gặp chuyện không may nên hơi nóng tính, làm người ta sợ chứ cũng không có gì. Cô ấy chỉ ngồi trong đồn cảnh sát hai ba tiếng đồng hồ đã được tôi bảo lãnh rồi, bọn trẻ làm ầm ĩ thế thôi chứ không có gì nghiêm trọng.”

Anh mỉm cười hiền hòa, nhưng lại khiến người ta nhìn mà rùng mình, sởn hết cả gai ốc.

Anh họ cậu ấm chẳng hiểu ra sao, đành gượng gạo cười theo.

“Đi thôi, tôi muốn đi thăm cậu ta, nếu không có vấn đề gì đáng ngại thì chuyện này xem như cho qua.”

Nói đoạn, Tiêu Yến Thầm đứng dậy, đối phương toan từ chối nhưng nghe anh nói “xem như cho qua” thì lại lung lay, thế là cũng cười đứng dậy đi theo. Bọn họ ra khỏi câu lạc bộ, bảo vệ lập tức lái xe đến. Anh họ cậu ấm nhìn thoáng qua, không phải chiếc xe lúc nãy, hẳn là viên thư kí đã đưa cô gái kia về trước rôi.

Bọn họ lại ngồi xe đến bệnh viện. Tiêu Yến Thầm bước những bước trầm ổn đến cửa thang máy, khi quay về thì cầm theo một bình chữa cháy.

Anh họ cậu ấm nhận ra chuyện không ổn, toan ngắn Tiêu Yến Thầm nhưng lại bị ba vệ sĩ áo đen ngắn lại, thế là cả anh ta lẫn luật sư đều bị khống chế.

Tầng này là khu phòng bệnh VIP, vốn chẳng có bao nhiêu người, lúc này lại càng vắng lặng.

Dù có người chứng kiến chuyện này thì ai nấy cũng trốn thật xa, không muốn dây vào vũng nước đục, không dám rảnh rỗi lo chuyện bao đồng, bởi những người có thể nằm phòng VIP thì nào có phải người bình thường.

Tiêu Yến Thầm chẳng buồn liếc mắt nhìn anh ta mà đi thẳng đến phòng bệnh. Đển cửa phòng, hai vệ sĩ đứng gác cửa thấy chủ mình bị người ta khống chế, nhưng chưa kịp tiến lên ứng cứu thì đã bị chế ngự.

Có thể thấy bọn họ đang gồng mình cứng ngắc dưới lớp áo vest. Không cần Tiêu Yến Thầm lên tiếng, cửa phòng bệnh đã được mở ra.

Cậu ấm nhà giàu đang xem tivi trong nhàm chán, nghe tiếng cửa mở, anh ta chẳng buồn nhìn về phía cửa mà ném lõi táo trong tay vào thùng rác, rồi nói với anh họ mình: “Haizz, em bảo anh này, khi thương lượng với bọn họ, đừng quên đưa thêm một điều kiện, đó là cô nàng kia phải thuộc về em, nói cách khác...”

Còn chưa dứt lời, anh ta đã thấy được dáng vẻ chật vật của anh họ mình, bấy giờ mới phát hiện tình hình không ổn. Nhìn người đàn ông mặt lạnh tanh, tay cầm bình chữa cháy, anh ta hoảng hốt nhích về phía sau một chút: “Này, các người muốn làm gì?”

“Muốn làm gì à, không muốn gì cả, chỉ muốn cho cậu một bài học thôi.”

Trong phòng tràn ngập sát khí, chiếc bình chữa cháy đỏ rực cứ thế nện xuống hai đùi của cậu ấm nhà giàu.

Anh mỉm cười hiền hòa, nhưng lại khiến người ta nhìn mà rùng mình, sởn hết cả gai ốc.

Anh họ cậu ấm chẳng hiểu ra sao, đành gượng gạo cười theo.

“Đi thôi, tôi muốn đi thăm cậu ta, nếu không có vấn đề gì đáng ngại thì chuyện này xem như cho qua.”

Nói đoạn, Tiêu Yến Thầm đứng dậy, đối phương toan từ chối nhưng nghe anh nói “xem như cho qua” thì lại lung lay, thế là cũng cười đứng dậy đi theo. Bọn họ ra khỏi câu lạc bộ, bảo vệ lập tức lái xe đến. Anh họ cậu ấm nhìn thoáng qua, không phải chiếc xe lúc nãy, hẳn là viên thư kí đã đưa cô gái kia về trước rôi.

Bọn họ lại ngồi xe đến bệnh viện. Tiêu Yến Thầm bước những bước trầm ổn đến cửa thang máy, khi quay về thì cầm theo một bình chữa cháy.

Anh họ cậu ấm nhận ra chuyện không ổn, toan ngắn Tiêu Yến Thầm nhưng lại bị ba vệ sĩ áo đen ngắn lại, thế là cả anh ta lẫn luật sư đều bị khống chế.

Tầng này là khu phòng bệnh VIP, vốn chẳng có bao nhiêu người, lúc này lại càng vắng lặng.

Dù có người chứng kiến chuyện này thì ai nấy cũng trốn thật xa, không muốn dây vào vũng nước đục, không dám rảnh rỗi lo chuyện bao đồng, bởi những người có thể nằm phòng VIP thì nào có phải người bình thường.

Tiêu Yến Thầm chẳng buồn liếc mắt nhìn anh ta mà đi thẳng đến phòng bệnh. Đển cửa phòng, hai vệ sĩ đứng gác cửa thấy chủ mình bị người ta khống chế, nhưng chưa kịp tiến lên ứng cứu thì đã bị chế ngự.

Có thể thấy bọn họ đang gồng mình cứng ngắc dưới lớp áo vest. Không cần Tiêu Yến Thầm lên tiếng, cửa phòng bệnh đã được mở ra.

Cậu ấm nhà giàu đang xem tivi trong nhàm chán, nghe tiếng cửa mở, anh ta chẳng buồn nhìn về phía cửa mà ném lõi táo trong tay vào thùng rác, rồi nói với anh họ mình: “Haizz, em bảo anh này, khi thương lượng với bọn họ, đừng quên đưa thêm một điều kiện, đó là cô nàng kia phải thuộc về em, nói cách khác...”

Còn chưa dứt lời, anh ta đã thấy được dáng vẻ chật vật của anh họ mình, bấy giờ mới phát hiện tình hình không ổn. Nhìn người đàn ông mặt lạnh tanh, tay cầm bình chữa cháy, anh ta hoảng hốt nhích về phía sau một chút: “Này, các người muốn làm gì?”

“Muốn làm gì à, không muốn gì cả, chỉ muốn cho cậu một bài học thôi.”

Trong phòng tràn ngập sát khí, chiếc bình chữa cháy đỏ rực cứ thế nện xuống hai đùi của cậu ấm nhà giàu.

Một tiếng rú chói tai vang lên, xung quanh có vài người ló đầu ra ngoài hành lang nghe ngóng nhưng rồi nhanh chóng rụt về.

Chiếc sedan* màu đen rời khỏi nội thành, chạy về phía ngôi biệt thự xa hoa trên đỉnh núi. Thẩm Lương Hạ chợt thấy thấp thỏm trong lòng, bèn hỏi thư kí Xa điều mình đang băn khoăn: “Sẽ không phát sinh thêm chuyện gì ngoài ý muốn chứ?”

(*) Sedan là loại xe với khung gầm liền khối, 4 cửa, có 4 chỗ hoặc hơn và có vùng cốp xe chứa đồ tách rời với khoang hành khách.

Thư kí Xa mỉm cười ôn hòa: “Nào có chuyện gì ngoài ý muốn chứ, nay mọi người đã rõ đầu đuôi có sự, chỉ cần thương lượng ổn thỏa là xong.”

Thẩm Lương Hạ vẫn thấy bất an, cô lắc đầu, không chấp nhận cách giải thích của thư kí Xa: “Chú Tiêu sẽ không gây chuyện đấy chứ?”

Sao bỗng dưng chú ấy lại bảo cô về trước?

“Không đâu, sếp là người có chừng mực, một khi mọi chuyện đã được làm sáng tỏ, đã thương lượng ổn thỏa thì xem như chấm dứt thôi.”

Tiêu Yến Thầm vứt bình chữa cháy cho một vệ sĩ đứng phía sau, sau đó đạp lên phần đùi đã gãy của cậu ấm nhà giàu, nụ cười của anh khiến những người trong phòng nhớ cả đời. Anh nói: “Cho cậu một bài học thế này thôi, lần sau còn dám trêu chọc cô ấy thì tôi sẽ để cậu ngồi xe lăn đến mãn kiếp.”
Trước Tiếp
21 ngày vip trở lên không còn quảng cáo!
Truy cập webtruyenvip.com
Đang nhập để bình luận
Thúy Quỳnh ĐỗDuyệt thẻ cho ei - sent 2023-09-21 16:36:16
Châu DiệpTừ chương 200 lẻ mấy bị nhảy chương với lỗi nên đọc chả hiểu gì,AD kiểm tra dùm - sent 2023-08-16 18:14:14
nanahuynhDuyệt thẻ giúp mình - sent 2023-07-23 20:01:28
Ngọc Huyền Trầnđuyệt thẻ giúp mình vs ạ - sent 2023-07-12 21:55:47
thobenho_sociuDuyệt thẻ giúp mình với ad - sent 2023-06-03 22:18:38
Dùng phím WASD/mũi tên để sang chương