Quyến Rũ Ông Chú Tuổi Băm full

Chương 30: (2) cáo già và ông già nhàm chán

/365
Trước Tiếp
I

hông có người khuấy động bầu không khí, khỏi phải nói cũng có thể tưởng tượng được tình hình trên bàn ăn. Một bữa cơm mà nhai cơm như nhai sáp, đợi đến lúc đặt đũa xuống, ai nấy đều thở phào.

Thẩm Lương Hạ không muốn nán lại thêm một giây nào nữa, đứng dậy tạm biệt cáo già rồi cùng Cố Triều Tịch ra về.

Còn về phần chuối Tiêu thì sao, người ta còn không thèm liếc mắt lấy một lần.

Chuối Tiêu nhìn chằm chằm hai cô cậu thanh niên rời đi bằng đôi mắt rực lửa.

Lương Ngọc tiễn người xong thì quay về ngồi đối diện bạn mình, cảm thấy có chuyện cần phải nói ra.

“Dù thế nào thì người ta cũng là con gái, ông có không thích người ta thật thì cũng không thể nhằm vào cô ấy một cách trắng trợn như vậy. Ông nhìn xem, cô gái như hoa như ngọc bị ông nhìn đến mức không dám nói câu nào. Có cần đến mức đó không?”

Anh nhằm vào cô bao giờ? Rõ ràng cô mới là người vừa thấy anh đến liền ngừng cười, sao giờ lại biến thành lỗi của anh?

Chuối Tiêu gõ gõ mặt bàn, ngọn lửa u ám trong lòng anh dần bùng phát ra ngoài.

Thấy sắc mặt anh, Lương Ngọc vội vã xua tay: “Thôi, bỏ đi bỏ đi. Dù sao ông cũng không thích kiểu người như cô ấy, sau này hai người chẳng còn quan hệ gì. Xị mặt thì xị mặt đi, cũng không phải chuyện gì to tát...” Cậu Lương còn chưa nói hết câu đã thấy bạn mình đứng bật dậy nhìn mình bằng ánh mắt lạnh lēo.

Lương Ngọc: “...

“Sau này gặp chuyện đừng có tìm tôi.” Sau khi vứt lại câu này, Tiêu Yến Thầm rời đi, bỏ lại Lương Ngọc sững sờ ngơ ngác.

Cái gì vậy? Anh chỉ muốn tán tỉnh cô nàng không vừa mắt bạn mình mà thôi. Không đến mức phải đối xử với một cô gái như vậy, người không lịch thiệp xứng đáng sống cô độc đến cuối đời.

Cậu Lương của thầm.

Người bị rủa đá văng chiếc lọ hoa to dựng ở góc câu lạc bộ. Bình hoa vỡ vụn rải rác đầy đất. m thanh giòn tan rơi vào tai mà vẫn không thể xoa dịu nỗi hoảng loạn trong lòng anh. Trái lại còn gọi người quản lý tới.

Quản lý thấy là Tiêu Yến Thầm thì không dám nhắc gì đến chuyện đòi bồi thường, chỉ nịnh nọt cười hỏi có phải phục vụ có chỗ nào sơ sót không chu đáo hay không?

Tiêu Yến Thầm tháo cà vạt, cởi áo vest ra khoác vào cánh tay. Lạnh lùng nói thẳng: “Ngày mai tôi sẽ cho người mang tiền đền lọ hoa đến.”

Quản lý muốn nói không cần, rốt cuộc anh ta cũng không phải ông chủ mà chỉ là người làm thuê. Chiếc bình hoa này được ông chủ mua về đặt ở trước cửa, giá trị không hề nhỏ. Nếu bị ông chủ truy cứu thì anh ta không gánh nổi trách nhiệm.

“Thôi, cười xấu không chịu được. Anh Tiêu có tiền, không quan tâm đến mấy chuyện lông gà vỏ tỏi của anh đâu. Không thì thế này đi, anh cứ thể tôi chịu khoản này. Tôi bồi thường cũng được.”

Quản lý vội cười ha hả từ chối.

Lương Ngọc không nhìn nổi nữa, xua tay đuổi anh ta đi. Còn mình thì phiền não ngồi xổm xuống nhìn đống mảnh vụn kia, anh day day trán, mắng thầm ông già mãn kinh rồi đứng dậy đi ra ngoài.

Anh và Tiêu Yến Thầm đi cùng xe đến, kiểu gì cũng phải đưa người ta về.

Nào ngờ vừa ra đến cửa đã thấy Tiêu Yến Thầm ngồi ở ghế lái, Lương Ngọc bĩu môi đi tới, đang định mở cửa xe thì không ngờ Tiêu Yến Thầm đột ngột nổ máy rời đi. Anh ta chỉ thấy cái mông xe vô tình, giống hệt như lần bị yêu nữ kia bỏ lại.
Trước Tiếp
21 ngày vip trở lên không còn quảng cáo!
Truy cập webtruyenvip.com
Đang nhập để bình luận
Thúy Quỳnh ĐỗDuyệt thẻ cho ei - sent 2023-09-21 16:36:16
Châu DiệpTừ chương 200 lẻ mấy bị nhảy chương với lỗi nên đọc chả hiểu gì,AD kiểm tra dùm - sent 2023-08-16 18:14:14
nanahuynhDuyệt thẻ giúp mình - sent 2023-07-23 20:01:28
Ngọc Huyền Trầnđuyệt thẻ giúp mình vs ạ - sent 2023-07-12 21:55:47
thobenho_sociuDuyệt thẻ giúp mình với ad - sent 2023-06-03 22:18:38
Dùng phím WASD/mũi tên để sang chương