Thanh Xuân Bắt Đầu Từ Khi Gặp Anh

Chương 20: Không xứng

/170
Trước Tiếp
Nghe giọng điệu này… xem ra Ninh Trí Viễn đã biết thân phận của Tần Sở rồi.

Thật sự là không khó điều tra, cái tên Tần Sở bây giờ thường gặp trên báo tài chính kinh tế và trên tivi.

Hoắc Miên kiên nhẫn giải thích: “Trí Viễn, hôm nay em đã nói chuyện với anh ấy rồi, sau này em sẽ không gặp anh ấy nữa, em chỉ muốn yên ổn sống bên anh. Anh đừng tức giận nữa, được không?”

“Tôi sẽ tin vào mấy câu nói vớ vẩn ấy của cô sao? Cô cho rằng tôi vẫn sẽ cưới cô? Tôi điên rồi sao? Chẳng lẽ lấy cô để cô cắm cho tôi vài cái sừng chắc?” Nói xong, Ninh Trí Viễn tức giận xách vali đi.

“Trí Viễn, anh tỉnh táo chưa? Đây thật sự không phải do anh tức quá nên nói lẫy chứ?” Hoắc Miên ngăn Ninh Trí Viễn, hỏi lại lần nữa.

“Cút ngay! Tôi không muốn nói chuyện với cô. Tôi khuyên cô nên từ chức đi, dù sao làm chung một bệnh viện cũng không tốt. Tôi là bác sĩ, đương nhiên tôi sẽ không từ chức. Cô làm y tá chẳng có tương lai gì, không bằng đi tìm bạn trai cũ của cô để được tiếp tục sống sung sướng ấy.”

Dứt lời, Ninh Trí Viễn giật mạnh tay ra khỏi tay Hoắc Miên, mở cửa ra ngoài.

Nhìn bóng lưng của Ninh Trí Viễn, thế nhưng trong lòng Hoắc Miên không có một chút khổ sở nào.

Dường như cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm được. Nhưng… tại sao lại như vậy?

Ngay cả bản thân cô cũng sững sờ…

Một lát sau, Hoắc Miên lấy điện thoại nhắn tin Wechat cho Chu Linh Linh.

“Linh Linh, đang làm gì thế?”

“Mới vừa bay về, đang ăn mì ăn liền.”

“Ra ngoài uống rượu. Tớ thất tình, có phải nên khổ sở hay không?”

“Khụ khụ… Thất tình? Tần Sở lại ra nước ngoài sao?”

“Làm ơn, chị hai, bạn trai bây giờ của tớ là Ninh Trí Viễn.”

“Ồ, thằng đó à, cậu nên đá anh ta từ sớm, anh ta vốn không xứng với cậu.”

“Được rồi, đừng nói nhảm, đi không?”

“Đi, cậu chọn địa điểm, tớ tới ngay.”

Quả nhiên là bạn thân tốt nhất thế giới, nói đi là đi. Hai mươi phút sau, Chu Linh Linh có mặt ở quán bar Ám Dạ đúng hẹn.

Cô ấy là nữ tiếp viên hàng không nên khí chất của Chu Linh Linh không có gì để bàn cãi. Cô ấy mặc chiếc váy đen bó sát, cực kỳ quyến rũ.

Hoắc Miên thì ngược lại, ăn mặc không giống đi chơi, mà giống như nhân viên phục vụ.

“Cho tớ xin đi, ra ngoài chơi mà, cậu có thể mặc dễ coi hơn không, đừng mặc giống một bà cô như thế.”

“Tớ không có nhiều quần áo.” Hoắc Miên cười nhạt.

Mấy năm qua, một nửa tiền lương cô đưa cho em trai đi học, một nửa tiền lương cô để dành mua nhà cùng Ninh Trí Viễn, cô không nỡ phung phí cho bản thân cái gì.

Thật sự là cô không có đồ đẹp, ngay cả chiếc váy mặc hôm họp lớp cũng là váy của Chu Linh Linh mua nhưng không muốn mặc, sau đó tặng cho cô.

Là một cô gái hai mươi bốn tuổi như hoa như ngọc, cuộc sống của cô thật sự chẳng chút tinh tế.

“Tiểu Miên, bỏ Ninh Trí Viễn cũng không sao, là do anh ta không biết quý trọng cậu. Có câu nói gì ấy nhỉ, người đời không biết thưởng thức ngọc nạm vàng, để minh châu phải phủ bụi. Anh ta bị mù mới có thể bỏ cậu.”

“Đừng nói như vậy, tớ không tốt như cậu nghĩ đâu.” Hoắc Miên cầm ly rượu, nhẹ giọng trả lời.

“Ai nói? Ở trong mắt tớ, cậu là độc nhất vô nhị, thiên tài chỉ số IQ cao tới 130…”

“Được rồi, đừng nói nữa, cậu nói chuyện này nhiều lần lắm rồi.” Không đợi Chu Linh Linh nói xong, Hoắc Miên vội vàng cắt ngang.

Có điều, Chu Linh Linh nói không sai. Hoắc Miên hai mươi bốn tuổi, nhưng bạn cùng lớp của cô đều là hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, bởi vì cô đã từng nhảy ba lớp.

Hơn nữa, cô thi đậu trường học quý tộc trâu bò nhất thành phố - Trường trung học Số 2 thành phố C, với số điểm 697.

Phải biết rằng lúc đó điểm tối đa chỉ có 700, thành tích của cô gây chấn động không nhỏ, còn được lên cả báo.

Khi đó, cha dượng của cô còn chưa chết. Đêm có kết quả thi, cả nhà đặc biệt đến khách sạn năm sao sa hoa ăn tiệc buffet để chúc mừng cô.

Bây giờ cảnh còn người mất.

Nếu cô không yêu Tần Sở thì sẽ không bị người nhà họ Tần coi là cái đinh trong mắt, cha dượng của cô cũng sẽ không chết.

Cuộc đời của cô vốn dĩ nên có một tương lai xán lạn, năm lớp 11, cô nhận được học bổng toàn phần từ trường đại học nổi tiếng nhất nước Mỹ.

Nhưng vì muốn ở cạnh Tần Sở, cô bỏ qua nhiều cơ hội, cuối cùng đổi lại là cửa nát nhà tan.

Đúng lúc này, một tiếng nói làm rối loạn suy nghĩ của cô.

“Hoắc Miên, đã lâu không gặp.” Tiếng nói trầm thấp vang lên. Hoắc Miên quay đầu lại nhìn, hơi ngạc nhiên khi thấy rõ khuôn mặt của người đàn ông.

“Tại sao lại là anh?” Thái độ của Hoắc Miên không mấy thân thiện.
Trước Tiếp
21 ngày vip trở lên không còn quảng cáo!
Truy cập webtruyenvip.com
Đang nhập để bình luận
thanhmaitran11các bà thử vote để lên 100 cái vote với tại tui thấy ad bảo 100 vote ms đăng chap ms đó - sent 2023-03-13 18:17:00
ruby1986truyện này ko cập nhật nữa ah ad - sent 2023-03-13 09:28:21
anhthunguyenthiTruyện này hay. Ra tiếp đi - sent 2023-02-25 22:05:21
ngontinh1234ra tiếp đi ad - sent 2023-02-15 09:50:36
ngocanhle2510Ra tiếp truyện này đi chứ ad ơi - sent 2022-07-26 19:43:22
Dùng phím WASD/mũi tên để sang chương