Thủ Tướng, Mời Xem Đơn Ly Hôn! full

Chương 5: Thư của nữ hoàng (3)

/419
Trước Tiếp
Donna cất bức thư thứ ba đi.

Sara, mấy cô bạn, và cả chủ sạp bán bình hoa vẫn giữ nguyên một tư thế từ trước lúc cô bé đọc thư. Hiển nhiên, họ đã bị hấp dẫn bởi nội dung trong thư của Nữ hoàng rồi.

Tiếp đó là bức thư có con dấu Hoàng gia, đây là bức thư Thâm Tuyết viết cho mẹ sau khi lên ngôi Nữ hoàng, cũng là bức thư thứ tư cô ấy viết cho mẹ Donna.

Cô bé háo hức mở bức thư thứ tư ra. Nữ hoàng đã nhắc đến ngài Thủ tướng trong bức thư này.

Ngài Thủ tướng có tên Utah Tụng Hương.

Mở lá thư ra, ánh mặt trời trải lên trang giấy sắc xanh nhạt xiết bao dịu dàng êm ái, tựa như mối lương duyên của Nữ hoàng và ngài Thủ tướng.

Nữ hoàng viết lá thư này năm hai mươi bốn tuổi, khi đã trở thành vợ của một người đàn ông.

“Gửi cô kính mến:

Em sắp kết hôn với Tụng Hương rồi.

Em nghĩ kiểu gì cũng nhận ra mình sắp phải kết hôn với rất nhiều người, “Vị Thủ tướng trẻ tuổi của Goran”, “Một trong những chính trị gia triển vọng nhất”, “Đứa con xuất sắc nhất của gia tộc Utah”, “Một trong năm mươi người có sức ảnh hưởng nhất thế giới”, “Nhân vật thanh niên ưu tú tiêu biểu toàn cầu”, “Hình mẫu lý tưởng của thanh thiếu niên”… Thưa cô, em thấy thật phiền phức. Em chỉ mong anh ấy là “cậu bạn đẹp trai của Thâm Tuyết” mà cô vẫn nói thôi.

Ôi, em lại nói linh tinh rồi. Chỉ với cô, em mới ăn nói linh tinh như vậy.

Cuối cùng, thưa cô, xin cô đừng chúc mừng em.

Người kết hôn với em là “Thủ tướng Goran” chứ không phải “cậu bạn đẹp trai của Thâm Tuyết.”

Thâm Tuyết.”

Nữ hoàng thông báo chuyện kết hôn của mình chỉ bằng vài câu chữ ngắn ngủi.

Cái tên “Tụng Hương” này chỉ xuất hiện một lần trong cả năm bức thư. Xem ra, Nữ hoàng không thích ngài Thủ tướng cho lắm.

Donna tin rằng, khi đã thích ai thì sẽ luôn miệng nhắc đến tên người đó cả ngày. Như cô vậy, lúc nào cũng huyên thuyên về ba mẹ mình.

Thủ tướng thích Nữ hoàng, nhưng Nữ hoàng lại không thích Thủ tướng, đây là kết luận Donna tự đúc kết.

Cô lưu luyến dời mắt khỏi hai chữ “Tụng Hương” viết bằng mực nước trên trang giấy.

Lá thư thứ tư được đặt nguyên vẹn vào hộp.

Chỉ còn bức thư cuối cùng.

Ngày tháng đóng dấu bưu điện trên bức thư cuối cùng là cách đây hai tháng, một năm sau lá thư thứ tư.

Nội dung lá thư thứ năm của Nữ hoàng ngắn đến thảm thương.

“Gửi cô giáo kính mến:

Em có thể yêu rất nhiều việc, rất nhiều vật trên đời này. Em yêu thảm cỏ xanh biếc, cây ngô, cây mận, hạt thóc chín vàng, yêu từ ngọn núi đến đại dương, em yêu hết thảy. Nhưng ánh mắt em không thể chỉ chăm chú dõi theo một áng mây trôi lững lờ trên bầu trời xanh thẳm. Em có thể yêu rất nhiều người, kể cả người yêu em, kể cả người ghét em, nhưng em không thể yêu một người.

Không, không phải là không có khả năng; mà là không thể, và sẽ không bao giờ.

Cô ơi, em sẽ không yêu người đó đâu.

Thâm Tuyết.”

Bức thư thứ năm dài không quá một phần ba trang giấy. Và Donna hoàn toàn không hiểu, Nữ hoàng muốn bày tỏ điều gì từ bức thư này.

Điều khiến Donna hậm hực là chẳng lẽ Nữ hoàng không thể nhắc một chút đến ngài Thủ tướng sao? Dù sao Thủ tướng cũng là chồng của cô ấy mà.

Quả nhiên, Nữ hoàng không thích ngài Thủ tướng, Donna thở dài đặt thư về vị trí cũ.

Tin chắc rằng mình không xếp sai thứ tự, Donna đóng chiếc hộp lại.

Cô bé ngồi thẳng người lên hỏi: “Bây giờ mọi người đã tin tớ rồi chứ?”

Mấy đứa nhóc ngơ ngác nhìn nhau, đồng loạt đưa mắt về phía chủ sạp bán bình hoa, người lớn biết nhiều hơn.

Sau một hồi suy nghĩ, chủ sạp bán bình hoa quăng cho Donna một câu: Lấy thư của Nữ hoàng ra để chứng minh chuyện gì?

Hơ! Người nào người nấy đều ngốc cả. Donna thề đây sẽ là lần cuối cùng cô bé giúp đám nhà quê này.

“Mẹ tớ có mối quan hệ thân thiết với Nữ hoàng. Mẹ tớ mà gọi điện cho Nữ hoàng, thì cần gì phải lo không lấy được áo đấu có chữ ký của Ibrahimovich nữa.” Cô bé vỗ vỗ hộp thiếc, nói rành rọt từng chữ.

Thì ra là vậy. Chủ sạp bán bình hoa chợt hiểu ra, giơ ngón tay cái với Donna.

Lúc này Sara cũng hiểu rõ vấn đề, nhao nhao muốn báo tin tốt này cho em trai. Con nhóc khờ khạo tự nhận là có hiểu biết phủi quần đứng dậy, hét một tiếng “Donna” như dở hơi.

Sao? Vẫn chưa tin à? Donna vung vẩy chiếc hộp trong tay như thị uy.

Nhưng ngay sau đó, chiếc hộp đã bị lấy mất.

Đây là thư của Nữ hoàng đấy, rốt cuộc kẻ nào không có mắt… Khi liếc thấy đôi giày màu nâu nhạt xuất hiện trước mặt mình, Donna vội vã bịt tai lại.

Donna quá quen thuộc với chủ nhân đôi giày màu nâu nhạt đó rồi.

Cô bịt tai, giọng nói trở nên đáng thương: “Mẹ.”

Đúng là xui xẻo. Bình thường mẹ toàn về muộn, hiếm hoi lắm mới về sớm, thế mà đúng lần này cô lại bị bắt quả tang. Nếu cô bé làm sai thì sẽ bị mẹ véo tai. Mong lần này mẹ nghĩ đến mặt mũi của cô bé mà không véo tai cô trước mặt mọi người.

Mẹ không véo tai, thay vào đó là xách cổ áo của cô bé lên.

Cứ như vậy, mẹ một tay ôm hộp, một tay xách cổ cô bé, vừa nhấc vừa lôi về ký túc xá. Tiếng chủ sạp bán bình hoa vọng lại từ đằng xa: “Thưa bà, đừng khó khăn với cô bé quá, cô bé là một đứa trẻ ngoan.”

Đúng vậy, cô làm chuyện này chỉ vì giúp đỡ gia đình Sara thôi. Đáng giận là Sara vẫn đờ đẫn đứng đó, còn không mau đuổi theo đi, Donna ra hiệu với Sara.

Hai người quay về ký túc xá chưa được mười phút, mặt trời đã bị ngọn núi đằng xa nuốt trọn.

Ở cái xứ quỷ quái này, mặt trời vừa lặn là lập tức bầu không khí xung quanh sẽ trở nên vô cùng tĩnh mịch.

Mẹ đang nấu cơm. Donna nhiều lần muốn giúp nhưng đều bị ánh mắt của mẹ ép phải cất hai tay vào túi quần.

Mẹ đã khóa hộp đựng thư của Nữ hoàng vào két sắt, Donna cũng đã xin lỗi vì hành vi của mình rồi. Sau khi xin lỗi, cô bé kể cho mẹ nghe chuyện em trai của Sara.

Mẹ hay mềm lòng, Donna vốn tưởng kể chuyện em trai Sara xong, mẹ sẽ mở két sắt, lấy chiếc điện thoại di động ba để lại cho mẹ ra.

Nào ngờ, nghe chuyện em trai Sara rồi mà vẻ mặt của mẹ vẫn nặng nề.

“Mẹ!” Cô bé giậm chân, thấy mẹ vẫn không đáp lại liền dứt khoát nói, “Mẹ, mẹ không có tí ti lòng trắc ẩn nào cả. Mẹ là người lòng dạ sắt đá, bây giờ mẹ giúp những người này đều là đang làm bộ làm tịch mà thôi. Mẹ, mẹ là người ích kỷ, con quá thất vọng vì mẹ.”

Dứt lời, nước mắt cô trào khỏi khóe mi.

Chỉ cần một cuộc điện thoại thôi là đã có thể giúp được em trai Sara, còn chuyện gì đơn giản hơn được nữa.

Mẹ đặt đồ nấu ăn xuống, nhìn thẳng vào cô bé.

Donna không chịu yếu thế, cũng dùng ánh mắt đáp trả lại mẹ.
Trước Tiếp
21 ngày vip trở lên không còn quảng cáo!
Truy cập webtruyenvip.com
Đang nhập để bình luận
Trâm Anh Bùi1565192276Một nữ hoàng mà cư xử như cô nhóc 15t vậy? Nhất là những chương gần cuối. Đáng lí lý hôn phải kết thúc sạch sẽ, dứt khoác đi chứ. Cứ lằng những mắc mệt. - sent 2023-07-15 20:22:59
Mộc trúc LanAdd duyệt thẻ giúp mình với - sent 2023-05-27 16:33:30
sarah255duyệt thẻ giúp m với ad - sent 2023-04-12 21:19:03
tieunguyenTruyện của Loan mãi đỉnh,có ức chế,có đau lòng đén khóc ,rất nhiều cảm xúc khi đọc truyện của Loan,mong thêm nhiều truyện hay của Loan nữa - sent 2022-09-30 19:33:09
Thuy Nguyen1636204162Truyện của Loan rất hay - sent 2021-11-08 09:37:19
Dùng phím WASD/mũi tên để sang chương