Tứ Đại Tài Phiệt: Đăng Ký Kết Hôn Trễ full

Chương 124: Bắt đầu nghi ngờ (1)

/296
Trước Tiếp
Cung Quý Dương nhìn vẻ đề phòng của cô, không nói gì chỉ cười, hắn ngồi xuống chiếc sofa đối diện với giường, nhàn nhã tựa lưng vào ghế, ung dung nói: 'Em cứ thay đi!'

'Ạnh ...'

Sầm Tử Tranh nhìn trừng trừng đôi mắt đầy ý vị của hắn, nhíu mày. Hắn cố ý, không phải sao?

Tức tối nhưng không biết làm sao, chỉ đành lấy tấm chăn mỏng che thân, cầm lấy quần áo rồi đi vào phòng tắm.

Phanh!!!

Một tiếng sập cửa thật lớn như tiết lộ cơn giận của Sầm Tử Tranh.

Nhìn cửa phòng tắm vừa bị sập lại, nụ cười trên mặt Cung Quý Dương dần biến mất, thay vào đó là vẻ trầm tư suy nghĩ ...

Nước ấm từ vòi sen phun rào rạt trên đỉnh đầu, làm ấm lại cơ thể lạnh như băng của cô ...

Khép mắt lại, đầu ngẩng cao như một tín đồ đang chờ mong những giọt nước thánh tẩy rửa mình, để mặc những giọt nước bắn tung tóe trên người rồi Sầm Tử Tranh chậm rãi mở mắt ra.

Đôi cánh tay mảnh khảnh vòng qua ôm lấy chính mình, cả người cô không ngừng run rẩy, từ một cơn lạnh từ đáy lòng khiến toàn thân cô toát mồ hôi lạnh.

Nhìn chính mình trong gương, cô chợt cảm thấy mình rất dơ bẩn, vô lực lại tuyệt vọng, linh hồn một khi đã vẩn đục cho dù thật sự tắm nước thánh cũng không thể cứu chuộc nổi.

Trên làn da trắng mịn như tuyết trải đầy những dấu hôn, vết tích mà Cung Quý Dương lưu lại trong cơn kích tình như không ngừng nhắc nhở cô rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Chân trần bước trên sàn phòng tắm lát gạch Đại lý lạnh lẽo cô bước sát lại gần tấm gương lớn đặt trong phòng tắm, tỉ mỉ quan sát chính mình.

Mái tóc dài ẩm ướt lõa xõa trên vai, làn da trắng nõn, thân thể với những đường cong quyến rũ, đôi chân thon dài ... cô gái trong gương thanh xuân dào dạt...

Nhưng những điểm này cô hoàn toàn nhìn không thấy, cô chỉ thấy cô gái trong gương không biết xấu hổ nghênh hợp người kia như thế nào, phóng túng như thế nào...

Trong đôi mắt trong veo lộ ra một tia bi thương và bất lực.

Mình rốt cuộc là sao thế này?

Cô bụm miệng, nước mắt không hề báo trước rào rạt rơi xuống, thấm ướt đôi má cô rồi bắn tung tóe trên sàn phòng bằng gạch Đại lý.

Cô tẩy, tẩy không ngừng nhưng thế nào cũng không tẩy được mùi vị của Cung Quý Dương trên người cô, không tẩy được những dấu hôn trên da thịt, không tẩy được dấu vết hắn lưu lại trong người cô ...

Sự tổn thương hắn gây cho cô tám năm trước khiến cô gần như không có dũng khí để sống tiếp. Còn hôm nay...???

Cuộn mình cô ngồi co ro trước gương.

Nhìn gương mặt không chút huyết sắc của chính mình phản chiếu trong gương, cô chợt cảm thấy chán ghét chính mình!

Đây là một thủ đoạn khác của Cung Quý Dương dúng không?

Sau khi tổn thương cô lại đem toàn bộ tội lỗi trút lên đầu cô!

'Lúc đó sao em lại phản bội tôi? Hắn thật sự tốt đến vậy sao? Tốt đến mức em bất chấp tất cả rời xa tôi để đến với hắn?'

Phản bội?

Thật nực cười ...

Tám năm trước, là ai phản bội ai?

Hắn bây giờ lại tìm đến cô hỏi tội, chẳng lẽ nhìn thấy cô với Thư Tử Hạo thân thiết với nhau thì hắn lại tùy tiện tìm lý do để phủi sạch tội lỗi năm đó?

Nước ấm vẫn lặng lẽ phun hòa tan nước mắt cô, cửa phòng tắm bị đẩy ra nhưng tiếng nước chảy đã che mất tiếng động nơi cửa ...

'Tranh Tranh ...'

Nhìn thấy Sầm Tử Tranh cuộn mình trong một góc của phòng tắm, trên mặt Cung Quý Dương chợt hiện ra vẻ lo lắng, hắn vội bước nhanh đến ôm cô vào lòng.

'Sao vậy? Chỗ nào không thoải mái?'

Hắn khẩn trương hỏi rồi mặc kệ ánh mắt phản đối của cô, kiểm tra một lượt trên người cô.

'Xin lỗi, anh làm đau em phải không?'

Ngón tay hắn nhẹ lướt qua những dấu hôn xanh tím trên người cô, trong mắt xẹt qua một tia đau lòng. Đáng chết thật! Hắn sớm đã đoán được là cô nói dối, vì sao lúc nãy lại không thể kìm chế mà muốn cô một lần lại một lần, khiến cô phải chịu khổ thế chứ!

Sầm Tử Tranh trừng mắt nhìn hắn như không thể tin được câu nói vừa được nghe, hoàn toàn không nhớ ra mình đang trần trụi lộ ra trước mặt hắn ...

Hắn? Cung Quý Dương? Nói xin lỗi cô?

Người tự cao tự đại như hắn lại biết nói xin lỗi sao? Hay là hắn chỉ muốn cười nhạo cô vừa nãy dưới thân hắn nghênh hợp cùng phóng túng?

Cung Quý Dương nhẹ hôn lên trán cô một nụ hôn, nhìn đôi mắt vẫn còn mang chút sửng sốt của cô, vẻ mặt hắn lại trở lại vẻ ngưng trọng ...

Lúc này Sầm Tử Tranh mới phát giác tư thế của hai người thật quá ái muội vì vậy cô vội đẩy hắn ra, kéo áo choàng tắm phủ lên người.

'Tôi ... tôi còn chưa tắm xong. Anh ra ngoài đi!'

Nhưng Cung Quý Dương chẳng những không nghe lời cô mà còn mặc kệ những giọt nước vẫn còn đọng trên người, từ phía sau vòng tay ôm chặt lấy cô.

'Tranh Tranh, anh nghĩ không ra chuyện tám năm trước, vì sao lúc đó em rời khỏi anh?'

Trong chớp mắt Sầm Tử Tranh như biến thành người gỗ, cả người cứng đờ. Cô hoang mang nhìn hình bóng phản chiếu của cô và hắn trong gương, ánh mắt hắn thâm sâu khó dò, đôi mắt nóng bỏng vẫn đang nhìn cô đăm đăm, ánh mắt nóng rát như lửa.

'Tôi cũng nghĩ không ra, vì sao năm đó anh nhẫn tâm như vậy ...'

Trong đầu cô thấp thoáng hiện ra hình ảnh của tám năm trước, hắn luôn miệng nói yêu cô, muốn kết hôn với cô nhưng thực tế lại làm ra những chuyện khiến cô đau khổ và tuyệt vọng đến không chịu nổi.

Cô hận! Hận hắn!

Bàn tay nhỏ nhắn của Sầm Tử Tranh không kìm được nắm chặt lại!

'Anh nhẫn tâm?'

Trong mắt Cung Quý Dương càng lộ rõ một tia nghi hoặc: 'Tranh Tranh, đây là suy nghĩ của em về tình yêu của hai chúng ta?'

Sầm Tử Tranh nghe vậy liền cười khẩy ...

'Tình yêu? Giữa anh và tôi có tình yêu sao? Đó chỉ là trò chơi xa xỉ của những người có tiền các anh thôi!'

Sầm Tử Tranh thấy hắn lặng yên không nói, cơn tức trong lòng càng lớn.

Hắn muốn chơi trò mất trí nhớ với cô sao?

'Trò chơi?'

Cung Quý Dương nhướng mày cố dằn xuống cơn giận, bàn tay to xoay người cô lại để cô nhìn thẳng vào mắt hắn ...

'Em dám nói tình yêu anh dành cho em là trò chơi sao?'
Trước Tiếp
21 ngày vip trở lên không còn quảng cáo!
Truy cập webtruyenvip.com
Đang nhập để bình luận
Dùng phím WASD/mũi tên để sang chương