Tứ Đại Tài Phiệt: Đăng Ký Kết Hôn Trễ full

Chương 138: Đáng để yêu (4)

/296
Trước Tiếp
Cung Quý Dương cúi xuống, đôi tay nhẹ giữ lấy vai cô, đôi môi mỏng kề sát bên tai cô: 'Đây là công ty của anh, không có sự cho phép của anh, ai dám tiến vào chứ?'

'Vua tự đại!'

Mặt Sầm Tử Tranh đã hồng như táo chín, thân người vì không chống được lực tay của hắn mà bị kéo về phía hắn, mũi bắt đầu hít được mùi hương nam tính quen thuộc.

Cung Quý Dương sủng nịch cọ mũi cô, nhìn xấp văn kiện dầy cộp trên bàn cô, hắn nhẹ giọng hỏi: 'Chắc em mệt lắm rồi phải không? Hôm nay em nên ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe, gấp gáp chạy đến công ty làm gì!'

Sầm Tử Tranh ngẩng đầu lên nhìn hắn, đôi mắt xinh đẹp không rời khỏi gương mặt tuấn tú kia, trong mắt lộ vẻ xúc động.

'Thực ra em thực sự rât khâm phục tinh lực của anh. Em chỉ phụ trách mỗi thương hiệu Leila thôi mà đã bận tối tăm mặt mũi, vậy mà anh điều hành việc kinh doanh của cả Cung thị sao không thấy anh mệt gì hết vậy? Có bí quyết gì không, chỉ cho em đi!'

Trong mắt cô tuy Cung Quý Dương có lúc giống như một người nhàn rỗi, trong số bốn người của tứ đại tài phiệt ba người kia hình như đều bận rộn hơn hắn nhưng không thể phủ nhận, sản nghiệp của Cung thị giống như một đế chế vững chắc, không hề có dấu hiệu suy sụp.

Điều này khiến cho cô không thể không nhìn hắn bằng một con mắt khác.

Môi Cung Quý Dương nhẹ câu lên một đường cong, bàn tay quyến luyến vuốt ve làn da mịn màng của cô, động tác mang theo vô vàn trìu mến.

'Sao hở, nhanh như vậy đã bắt đầu sùng bái chồng em rồi?'

'Thật là, anh đúng là không đàng hoàng mà. Ai nói muốn gả cho anh chứ!'

Sầm Tử Tranh cố tình làm ra vẻ giận dữ, không thèm để ý hắn nữa dù trái tim không ngừng đập thình thịch, cô cố dời ánh mắt về phía xấp văn kiện trên bàn.

Nhìn vẻ ngượng ngùng của cô, lòng Cung Quý Dương càng thêm thương yêu, bàn tay nhẹ đặt lên vị trí trái tim, nhẹ giọng nói: 'Là tim em đang nói với anh, em muốn gả cho Cung Quý Dương, em muốn gả cho Cung Quý Dương ... ưm ...'

'Đáng ghét! Anh đúng là đáng ghét mà! Không được nói nữa!'

Sầm Tử Tranh đứng bật dậy, bàn tay nhỏ nhắn đưa lên bịt lại chiếc miệng đang huyên thuyên không ngừng kia.

Cung Quý Dương ý cười tràn đầy, đưa hai tay làm cử chỉ đầu hàng.

Thấy bộ dạng của hắn như vậy, Sầm Tử Tranh không nhịn được bật cười, tay cũng buông ra.

'Tranh Tranh ...' Cung Quý Dương ôm cô, 'Em có biết em cười lên đẹp lắm không? Về sau anh sẽ khiến em tươi cười mỗi ngày!'

Sầm Tử Tranh vùi mặt vào ngực hắn, cảm thụ trái tim đang đập những nhịp đập mạnh mẽ kia, một niềm hạnh phúc chợt dâng lên trong lòng.

'Quý Dương, tất cả đều là thật sao? Lúc này em cảm thấy rất hạnh phúc chỉ là ... niềm hạnh phúc này có thật là thuộc về em không? Em sợ lắm ...'

Tám năm trước khi cô và Quý Dương còn ở bên nhau, trong lòng cũng tràn đầy cảm giác hạnh phúc như thế này, chỉ không ngờ hạnh phúc đó tan nhanh như sương buổi sớm, một lần chia tay là xa cách tám năm. Tám năm sau, cô và hắn lần nữa lại bên nhau, phần tình cảm này biết có được thuận buồm xuôi gió hay không?

'Tranh Tranh, có anh ở đây, em chỉ cần ngoan ngoãn làm người phụ nữ hạnh phúc nhất trên đời là được, những chuyện khác không cần phải nghĩ. Em chỉ cần chuyên tâm yêu anh là đủ rồi, được không?'

Những băn khoăn lo lắng của cô hắn hoàn toàn cảm thụ được, Cung Quý Dương cúi xuống, trán tì lên trán cô, sâu thẳm nhìn cô nói.

'Dạ!' Sầm Tử Tranh thở dài một tiếng, gật mạnh đầu.

'Cô gái ngoan!'

Âu yếm đặt một nụ hôn lên trán cô rồi hắn mới chịu rời ra, 'Buổi trưa cùng nhau ăn cơm. Giờ anh phải đi họp rồi!'

'Dạ!' Sầm Tử Tranh hạnh phúc gật đầu.

Cung Quý Dương cũng cười, vừa định rời đi thì ...

'Quý Dương ...' Sầm Tử Tranh chợt gọi hắn, dáng vẻ như có gì muốn nói lại thôi.

'Gì vậy? Có chuyện muốn hỏi anh sao?'

Cung Quý Dương nhìn cô, ý cười ấm áp mang theo chút tà tứ lại lan ra trên môi.

'Chuyện kia ...' Sầm Tử Tranh ấp úng một lúc mới nhìn Cung Quý Dương nói: 'Lần này anh quyết định hợp tác với thương hiệu của Thư Tử Hạo, rốt cuộc là tại vì sao?'

Hẳn là không còn âm mưu nào khác nữa chứ?

Cung Quý Dương nghe cô hỏi vậy, cười ha hả mấy tiếng: 'Là vì em!'

Hả???

Sầm Tử Tranh nhìn hắn vẻ khó hiểu ... Vì cô? Chuyện này thì có liên quan gì đến cô?

'Tranh Tranh, anh biết trong lòng em vẫn luôn áy náy với Thư Tử Hạo, anh không muốn nhìn người phụ nữ của mình có loại cảm giác này với bất cứ người đàn ông nào. Anh sẽ phái một nhóm chuyên xử lý việc hợp tác với Thư Tử Hạo, anh cũng không thể phủ nhận hắn có tài hoa, tài hoa của hắn đáng để chúng ta trân trọng!'

'Em không hiểu, đây là vì sao?' Sầm Tử Tranh nghe đến ngây người.

'Tất cả đều là vì ... anh yêu em!'

Tất cả cảm xúc của Sầm Tử Tranh ngay trong một khoảnh khắc này đều hòa tan hết, lòng cũng mềm nhũn, cô nhìn Cung Quý Dương bằng ánh mắt xúc động.

'Tranh Tranh, nhớ kỹ, bộ trang phục nam thứ nhất mà cũng là duy nhất mà em thiết kế chỉ có thể là bộ trang phục tân lang của anh, những bộ quần áo nam khác em phải giao cho những nhà thiết kế khác thiết kế, biết không?'

Cung Quý Dương nói một cách dứt khoát, tuy giọng điệu vẫn mang vẻ bá đạo thường thấy nhưng hết sức thấu đáo.

'Anh thật đúng là ... quỷ hẹp hòi! Nhanh đi đi, em không thèm nói chuyện với vua tự đại như anh nữa!'

Sầm Tử Tranh lúc này mới hiểu được hết ý của hắn, gương mặt nhỏ nhắn lại không nhịn được đỏ hồng một mảnh, nếu như là trước đây cô nhất định rất ghét kiểu nói bá đạo này của hắn nhưng hôm nay cô hoàn toàn cảm nhận được phần tình ý sâu đậm trong lòng hắn.

'Ngoan, đợi anh cùng ăn trưa!' Cung Quý Dương cười, dặn dò thêm lần nữa rồi mới chịu rời đi.

Hắn rời đi chưa lâu, Sầm Tử Tranh còn chưa bắt đầu công việc thì Alina đã cười tủm tỉm bước vào ...
Trước Tiếp
21 ngày vip trở lên không còn quảng cáo!
Truy cập webtruyenvip.com
Đang nhập để bình luận
Dùng phím WASD/mũi tên để sang chương